"“Ồ đúng rồi, còn có bao lì xì nữa.” Vệ lão lại mở ngăn kéo ra, nhưng ngay khi nhìn thấy chiếc máy tính bảng bên trong thì sắc mặt ông ấy thay đổi hẳn, rồi nhanh như chớp nhấn nút thoát.
Chung Tử Yên nhìn thấy rõ mồn một: “...” Đúng là bịt tai trộm chuông mà, thôi được rồi.
Vệ lão khẽ ho một tiếng, giả vờ giả vịt rút bao lì xì từ dưới máy tính bảng ra rồi bảo Bác Lý cùng đưa sang, miệng còn nghiêm nghị dặn dò: “Con đã trở thành con dâu nhà họ Vệ chúng ta, sau này phải...”
Ông ấy mới chỉ kịp bắt đầu thì Vệ Hàn Vân đã nghiêng đầu nói khẽ với Chung Tử Yên một câu “Nhận lấy đi”, sau đó sải bước đi ra ngoài.
Chung Tử Yên ôm chiếc hộp cùng bao lì xì có trọng lượng không hề nhẹ, lịch sự gật đầu với Vệ lão rồi đi theo Vệ Hàn Vân rời khỏi thư phòng.
Đi được một đoạn khá xa mà cô vẫn còn nghe thấy tiếng hét đầy khí thế của Vệ lão truyền đến từ phía sau.
“Nặng không?” Vệ Hàn Vân coi như không nghe thấy tiếng hét đó mà hỏi Chung Tử Yên: “Để anh bảo người mang về phòng cho em trước nhé?”
“Không nặng.” Chung Tử Yên - người có sức mạnh bạt núi ngăn sông - lắc đầu nguầy nguậy.
Có điều bộ quân cờ này được điêu khắc từ ngọc nguyên khối nên nặng thì cũng đúng thôi, nhưng sao bao lì xì trông lại nhẹ tênh thế kia?
“Đồ lão già đưa cho sẽ không tệ đâu.” Vệ Hàn Vân thản nhiên cho biết: “Em cứ cầm lấy, nó là của em rồi.”
Chung Tử Yên tự động hiểu là: Ly hôn có thể mang đi.
Tuy cô chưa từng học cờ vây nhưng bộ trang bị này chỉ cần đặt bừa ở đâu đó thôi trông cũng cực kỳ oai phong rồi.
Trợ lý Phương Nam đang đứng đợi ở lối vào chính trạch, xung quanh anh ấy có khá nhiều người vây quanh. Thấy Chung Tử Yên và Vệ Hàn Vân đi xuống, anh ấy liền tiến lại gần: “Quà đã được gửi đến chỗ bà nội rồi ạ.”
Chung Tử Yên luôn cảm thấy Trợ lý Phương Nam có vẻ như vừa thở phào nhẹ nhõm khi thoát khỏi đám đông kia.
Vệ Hàn Vân gật đầu rồi ra hiệu cho Chung Tử Yên: “Chúng ta ra ngoài thôi.”
Chung Tử Yên: “...” Cô cứ tưởng chỉ cần đi bộ là có thể gặp được bà nội của Vệ Hàn Vân, hóa ra còn phải đổi xe, thật là thất lễ quá.
Khác với chiếc xe kinh doanh sang trọng khiêm tốn lúc trước, phương tiện đang chờ ở cửa là một chiếc xe nhỏ nhắn, trông giống như sự kết hợp giữa xe cổ và xe điện sân golf. Xe mui trần và không có tài xế, dường như chỉ đủ chỗ cho hai người ngồi.
Logo xe trông giống như trái bóng Snitch vàng trong thế giới phép thuật, một quả cầu nhỏ có chữ ""man"" và hai bên mọc ra đôi cánh dài.
Tuy là một logo xe không quen thuộc nhưng điều đó chẳng thể ngăn cản sự phấn khích trong lòng Chung Tử Yên, cô hỏi Vệ Hàn Vân: “Ở đây không giới hạn tốc độ chứ?”
“Đây là xe đi lại trong nhà, dĩ nhiên là không giới hạn tốc độ rồi.” Vệ Hàn Vân vẫn rất dễ tính, hoàn toàn không thấy vẻ gay gắt như lúc anh đối đầu với Vệ lão vừa rồi.
“Vậy thì tôi...” Chung Tử Yên dùng ánh mắt ám chỉ.
Vệ Hàn Vân cười: “Anh tin tưởng vào kỹ thuật lái xe của em.”
Trợ lý Phương Nam đứng bên cạnh khẽ bĩu môi một cách không rõ ràng: Tôi biết ngay mà.
Chiếc xe thể thao đắt giá nhưng chỉ dùng để đi lại trong nhà dưới cú đạp ga của Chung Tử Yên đã nhanh chóng phóng đi mất hút. Trợ lý Phương Nam nhìn theo mái tóc bay trong gió của cô từ phía sau đuôi xe.
—— Đây là coi đại trạch nhà họ Vệ thành đỉnh núi Akina để đua xe đấy à.
“Đó là bạn gái của chú út sao?” Có người lên tiếng hỏi từ phía sau Trợ lý Phương Nam với giọng điệu chua chát.
Trợ lý Phương Nam quay lại nhìn thì thấy một thanh niên mặc vest nhưng lại để tóc dài theo phong cách rock: “Khiêm thiếu.”
Vệ Tử Khiêm khẽ hừ một tiếng: “Chỉ là trông xinh đẹp hơn một chút thôi, một người chưa từng nghe danh bao giờ thì sao có thể lừa được chú út chứ?”
“Cậu có lẽ nên đi hỏi sếp của tôi thì hơn.” Trợ lý Phương Nam trả lời một cách khéo léo.
Vệ Tử Khiêm ném cho anh ấy một cái nhìn khinh bỉ, tùy tiện búi tóc lên thành búi củ tỏi rồi cũng nhảy lên một chiếc xe Morgan tương tự, thản nhiên đuổi theo hướng của Chung Tử Yên.
—— Dĩ nhiên là Chung Tử Yên đang mải mê đua xe đã sớm phóng đi không thấy bóng dáng tăm hơi đâu rồi.
Có Vệ Hàn Vân bên cạnh chỉ đường nên Chung Tử Yên không hề bị lạc, cô thực hiện một cú quay đuôi xe cực kỳ sành điệu rồi dừng chiếc xe thể thao có hình dáng kỳ lạ trước một căn lầu nhỏ nằm độc lập trên hồ.
Căn lầu có kết cấu bằng gỗ, mang đậm khí chất cổ điển hơn cả chính trạch.
Chung Tử Yên định trực tiếp nhảy ra khỏi cửa xe nhưng nhìn lại bộ váy trên người nên cô vẫn quy củ mở cửa xe bước ra.
Khi còn ở trên xe đã có thể lờ mờ nhìn thấy cảnh hồ tuyệt đẹp, nhưng sau khi đứng dậy thì tầm nhìn càng trở nên rộng mở hơn. Cả căn lầu nhỏ này cứ như một hòn đảo lơ lửng giữa lòng hồ vậy.
Nước hồ xanh thẳm như vòm trời đảo ngược rơi vào trong lòng nước, những nơi gần bờ được sóng nước phản chiếu hiện lên một màu xanh lục trong vắt, có thể nhìn thấy rõ mồn một những viên sỏi màu trắng sữa và bầy tôm cá bơi lội bên trong.
Phía sau hồ là một khu rừng xanh thẫm rậm rạp, xa hơn nữa là những dãy núi trập trùng nối tiếp nhau, mây mù bao phủ quanh năm khiến người ta cứ ngỡ như đang đứng dưới chân một chốn bồng lai tiên cảnh chưa từng có dấu chân người.
Từ bờ hồ dẫn đến căn lầu nhỏ chỉ có duy nhất một con đường lát ván, hai bên còn có một hàng thuyền nhỏ đang neo đậu.
Phong cảnh thì đẹp cực kỳ nhưng trong đầu Chung Tử Yên chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Đây là một điểm tham quan trong công viên đúng không.
Thế mà cô lại từng nghĩ căn nhà của Vệ Hàn Vân ở núi Đình Sơn quá lớn nữa chứ!
Đối với một người từ nhỏ đã lớn lên trong đại trạch nhà họ Vệ như Vệ Hàn Vân thì núi Đình Sơn chắc có lẽ chỉ là một căn nhà nhỏ có sân vườn quá chật hẹp mà thôi.
Nghĩ đến cuộc sống trước kia của mình chỉ cần một chiếc giường và một cái bàn là có thể giải quyết xong xuôi, Chung Tử Yên thầm xót xa cho bản thân một chút rồi mới hỏi Vệ Hàn Vân: “Chúng ta đi bộ qua đó sao?”
“Em muốn chèo thuyền à?” Vệ Hàn Vân hỏi ngược lại.
Chung Tử Yên cũng không phải là không biết chèo thuyền, nhưng cô luôn cảm thấy mình dường như không nên quá mải mê chơi đùa trong nhà người khác.
—— Rõ ràng mình là hậu bối đến bái kiến mà!
“Hồi nhỏ anh đã dành không ít thời gian ở đây.” Vệ Hàn Vân nhìn ra mặt hồ đang lấp lánh ánh vàng: “Môi trường yên tĩnh rất có lợi cho việc suy nghĩ.”
Chung Tử Yên suy nghĩ một chút rồi thấy đây miễn cưỡng có thể coi là một điểm chung của hai người: “... Hồi nhỏ tôi cũng thích nghịch nước.”
Vệ Hàn Vân dường như lại bị cô chọc cười, anh đưa tay về phía Chung Tử Yên: “Anh đưa em đi con đường khác.”
Sau khi được Vệ Hàn Vân dẫn đến một nơi nói là kín đáo thì cũng không hẳn nhưng lúc đầu Chung Tử Yên cứ ngỡ đó chỉ là một nơi để che nắng, cô mới phát hiện ra đây là một lối vào thang máy.
Mặt đất bằng phẳng, phía trên không có trời thì chỉ có thể là đi xuống đất thôi.
Chung Tử Yên ước tính khoảng cách thang máy đi xuống, cảm thấy dường như chỉ xuống đến độ sâu hơn mười mét dưới nước là dừng lại nên cô thở phào nhẹ nhõm: Không có nguy hiểm gì lớn cả.
Tuy rằng có lẽ quái vật hồ Loch Ness không có ở đây nhưng cẩn thận vẫn hơn.
Khi bước ra khỏi thang máy, Chung Tử Yên đã có thể nhìn thấy một vùng xanh thẳm lấp lánh vốn chỉ to bằng lòng bàn tay ở phía cuối đường hầm cách đó không xa.
Mặc dù đã có dự đoán từ trước nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, Chung Tử Yên vẫn thầm hít một ngơ lạnh trong lòng: Hầm... hầm tham quan dưới đáy hồ dùng cho gia đình!
“Cái này mới được xây dựng vài năm trước, khi vật liệu chịu áp lực nước có những bước phát triển đột phá.” Vệ Hàn Vân dẫn Chung Tử Yên đi dọc theo con đường rải rác những chiếc đèn tròn âm tường, vừa đi vừa nói.
Chung Tử Yên nhìn vùng màu xanh dường như được ánh mặt trời gột rửa kia đang ngày càng mở rộng mà không thể rời mắt.
“Tuy nói đây là nơi trẻ con yêu thích nhưng anh cũng rất ưng ý.” Vệ Hàn Vân nói: “Vì vậy muốn chia sẻ nó với em.”
Trong làn nước xanh lung linh, Chung Tử Yên nghiêng đầu nhìn Vệ Hàn Vân một cái rồi cũng mỉm cười.
Vệ Hàn Vân cũng nhìn cô.
Những đàn cá nhỏ thong thả tụ tập thành từng nhóm bơi qua ngay phía sau cô, giống như những chiếc bóng vỡ tan đầy huyền bí và khó nắm bắt; giống như sự hiện diện của Chung Tử Yên vậy, sâu thẳm và không biết đến từ đâu.
“Vậy tôi cũng rất thích.” Mặc dù Chung Tử Yên đã cố gắng suy nghĩ nhưng lời đáp lại vẫn rất nghèo nàn.
Cảm thấy phản ứng của mình không mấy nhiệt tình và không xứng với tinh thần chia sẻ của Vệ Hàn Vân, cô bèn lén lút đưa tay điều khiển mấy con cá lớn ở phía trên đầu Vệ Hàn Vân không xa bơi ra chỗ khác, để ánh nắng xuyên qua làn hồ và lớp kính hữu cơ, lờ mờ phủ lên người anh.
Châm ngôn sống số một của Chung Tử Yên chính là: Có qua có lại mới toại lòng nhau.
Phải nhanh chóng đi hỏi Trợ lý Phương Nam xem Vệ Hàn Vân rốt cuộc có chuyện gì rắc rối mà không thể giải quyết được hay không. Chung Tử Yên không khỏi nghĩ như vậy.
...
Hồ dù sao cũng không lớn, hai người thong thả đi hết đường hầm rồi lại từ đầu kia đi thang máy lên đến bên trong căn lầu nhỏ, thời gian trôi qua chừng nửa tiếng đồng hồ.
Ở cửa thang máy đã có vài người đang đứng hoặc ngồi trò chuyện, trông như thể họ đang đứng đó chờ hai người lên vậy.
Đợi đến khi tiếng “tinh” vang lên và cửa thang máy mở ra, Chung Tử Yên nhận thấy ánh mắt của tất cả bọn họ đều đổ dồn về phía mình.
Trong đó đa số là những gương mặt cô đã nhận diện được khi chuẩn bị bài vở trước đó.
Bà nội, mẹ của Vệ Hàn Vân, anh hai và chị dâu hai của anh, còn lại hai người trẻ tuổi chắc là cháu trai và cháu gái của anh.
Khoảng cách tuổi tác giữa hai anh em Vệ Hàn Vân không hề nhỏ, trái lại hai người cháu trai cháu gái này trông có vẻ gần tuổi với Vệ Hàn Vân hơn.
Chung Tử Yên khẽ hắng giọng: “Lần đầu gặp...”
“Tử Yên đến rồi sao,” Một vị quý phu nhân tiến lên thân thiết nắm lấy tay Chung Tử Yên cắt ngang lời cô: “Chúng ta ở đây đợi con đến mòn mỏi, ai ngờ Hàn Vân lại đưa con đi hẹn hò dưới đáy hồ, bắt chúng ta phải đợi thêm nửa tiếng nữa, làm ta sốt ruột chết đi được —— Ái chà, con đã đeo nhẫn rồi này! Ta biết ngay mà, chỉ có con mới đeo hợp nó thôi, thật là xinh đẹp.”
Chung Tử Yên: “...” Xác nhận qua ánh mắt, đây là kiểu tính cách mà cô không biết cách đối phó nhất.
Mặc dù đã bị Mẹ Vệ nắm chặt một bên cánh tay nhưng Chung Tử Yên vẫn nắm chặt lấy tay Vệ Hàn Vân, quay đầu phát tín hiệu cầu cứu.
Sếp ơi cứu tôi với!!!
Vệ Hàn Vân lại hơi muốn cười nhưng anh không chỉ nhịn được mà còn lên tiếng giải vây giúp Chung Tử Yên: “Phương Nam đã gửi đồ đến chưa mẹ?”
Mặc dù anh đã nhìn thấy đống quà quen thuộc kia được đặt trên bàn bida ở giữa phòng giải trí rồi.
“Đến rồi đến rồi,” Người lên tiếng là một bà cụ có gương mặt hiền từ đang ngồi trên ghế sofa: “Cái con bé Hàm Yên này cứ cuống cả lên, chỉ chờ hai đứa đến để bóc quà, ai ngờ đợi mãi không thấy làm nó sốt ruột chết đi được.”
“Lỗi tại con, con đi chậm quá.” Chung Tử Yên không chút do dự nhận lỗi thay cho sếp.
“Không trách con được, trách nó thích khoe mẽ ấy.” Mẹ Vệ lập tức hờn dỗi nói: “Cứ như một cậu bé ấy, không nhịn nổi mà muốn khoe hết báu vật của mình cho người mình thích xem.”
“Mẹ,” Vệ Hàn Vân lộ vẻ mặt bất lực: “Tử Yên sống nội tâm lắm.”
Chàng thanh niên nãy giờ vẫn đứng khoanh tay lạnh lùng quan sát từ phía sau bèn hừ một tiếng: “Nhìn cái kiểu đua xe đó, em chẳng thấy cô ta nội tâm ở chỗ nào cả.”
Trong cả căn phòng này chỉ có duy nhất một người tỏa ra địch ý rõ ràng, Chung Tử Yên đã chú ý đến cậu ấy ngay từ đầu.
Đó chắc hẳn là Vệ Tử Khiêm, người mà Vệ Hàn Vân từng nói “chắc là không có nhà đâu, không cần chuẩn bị đồ cho nó”.
Chung Tử Yên thầm toát mồ hôi hột.
Chuẩn bị nghìn lần vạn lần cũng không ngờ được Vệ Tử Khiêm lại đột ngột về nước, thế là bị thiếu mất một món quà rồi.
Làm người đúng là không được lười biếng mà.
“Ôi dào, chúng ta mau mở quà thôi.” Vệ Hàm Yên nhỏ giọng nói: “Em muốn xem thử chú út và thím út đã chuẩn bị gì cho em quá đi.”
Giọng điệu cô ấy vô cùng dịu dàng, phát âm rõ ràng, trông đúng chuẩn một cô gái có giáo dục tốt.
Rất phù hợp với định nghĩa về một tiểu thư khuê các trong lòng Chung Tử Yên.
Vậy vấn đề là tại sao một tiểu thư khuê các như vậy lại có thể là fan cuồng của một nhạc sĩ có phong cách bay bổng kỳ quái như Lý Duệ được nhỉ?
“Chắc chị đoán được đó là đồ của Lý Duệ rồi chứ gì?” Vệ Tử Khiêm đảo mắt, cậu ấy vén lọn tóc dài bị rơi ra sau tai nhưng hành động đó trông chẳng có chút vẻ nữ tính nào cả: “Lý Duệ hết thời lâu rồi, trong bài hát chủ đề của album mới ra gần đây của Lạc Ẩn, ông ta rõ ràng đã bị Chung Hồi lấn át hết hào quang. Đúng là cạn kiệt tài năng!”
Vệ Hàm Yên không vui: “Nếu không có Lý Duệ nhào nặn thì bài hát không thể hay như vậy được.”
“Sáng tác và phối khí của Chung Hồi mới là nét vẽ rồng điểm mắt! Không có Chung Hồi thì bài hát này còn chẳng ra đời được ấy chứ!”
Hai chị em bắt đầu tranh cãi.
Một người thì nói “Lý Duệ là trời là đất, là cứu tinh trẻ tuổi nhất của làng nhạc Hoa ngữ”, người kia lại bảo “Lý Duệ chỉ là một ngôi sao băng vụt sáng, còn Chung Hồi mới nổi lên mới là người có thể kết hợp nhạc trẻ và nhạc cổ điển để đưa âm nhạc lên một tầm cao mới và tạo nên lịch sử”.
Chung Tử Yên không chỉ không chen vào được lời nào, mà đứng bên cạnh nghe mấy lời khen nịnh nọt quá đà kia cô thậm chí còn thấy đỏ cả mặt.
Đừng khen nữa, đừng khen nữa, ngượng chết đi được.
Vệ Tử Khiêm - người vốn không coi trọng cô - tại sao lại cố tình hâm mộ cô, người mới nổi tiếng chưa lâu cơ chứ... Khụ, không phải, là hâm mộ Chung Hồi mới nổi tiếng chưa lâu.
“Cô nhìn cái gì!” Vệ Tử Khiêm đột nhiên quay đầu gắt gỏng với Chung Tử Yên: “Mặc dù cô đang nắm trong tay Hậu Thổ Giải Trí nhưng điều đó không có nghĩa là cô hiểu về âm nhạc đâu nhé!”
Chung Tử Yên rất chân thành: “Cũng không hiểu lắm.”
Vệ Tử Khiêm: “...” Người này bị làm sao vậy! Cũng quá thật thà rồi đó! Làm cậu ấy không mắng tiếp được nữa!
Hơn nữa... Vệ Tử Khiêm lén liếc nhìn sắc mặt của Vệ Hàn Vân đang đứng cạnh Chung Tử Yên, khi chạm phải nụ cười đó cậu ấy lập tức rùng mình một cái, run rẩy thu lại ánh mắt đang muốn gây sự kia.
“Đưa đây!!” Vệ Tử Khiêm nhảy dựng lên tại chỗ, trợn tròn mắt: “Vé buổi diễn đầu tiên cháy sạch trong hai giây, hàng ghế đầu hoàn toàn không bán ra ngoài, làm sao cô có được vé vậy!?”
Chung Tử Yên thấy thật khó nói, suy nghĩ một lát cô chọn cách giấu bớt sự thật: “... Lý Duệ tặng đấy.”
Bởi vì tôi là một trong những người sáng tác nên đương nhiên là dễ dàng có được vé nội bộ không bán ra ngoài rồi, à đúng rồi, tôi chính là cái người tên “Chung Hồi” mà cậu vừa mới khen lấy khen để nãy giờ đấy... Những lời như vậy làm sao mà nói ra khỏi miệng được chứ!!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)