Nhìn thân ảnh nửa trong suốt kia, lại nhìn hai bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ đang xuyên qua hộp điện mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, chủ quán lập tức bật khỏi quầy, sắc mặt trắng bệch:
“Trời đất, con mẹ nó! Ban ngày ban mặt mà sao lại có quỷ vậy?”
Đứa nhỏ dường như nghe thấy tiếng động phía sau, chậm rãi quay đầu lại. Gương mặt mơ hồ hiện lên trong không khí, vậy mà khóe miệng lại nhếch lên, nở một nụ cười với hai người.
Đây rốt cuộc là thứ gì vậy?
So với vẻ mặt trắng bệch của hai người, Ngọc Trân lại bình tĩnh đến mức gần như chẳng có chút phản ứng nào. Cô chỉ liếc bọn họ một cái, nhàn nhạt hỏi:
“Tôi có nói dối không?”
Chủ quán lúc này đã sắp khóc đến nơi. Cả người hắn run lên cầm cập, giọng nói cũng lắp bắp:
“Quỷ… quỷ từ đâu chui ra vậy? Không… không phải người ta nói sau khi chuyển sang chế độ xã hội chủ nghĩa thì không còn quỷ nữa sao?”
Hàng Vũ: “…”
Bây giờ là lúc để nói chuyện này sao?
“Đại… đại sư!”
Chủ quán giống như vừa nhớ ra điều gì đó, đột nhiên quay phắt sang nhìn Ngọc Trân. Ánh mắt hắn lúc này chẳng khác nào đang nhìn thấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lập tức lao đến, vừa khóc vừa cầu xin:
“Đại sư, ngài chính là đại sư! Ngài nói cái gì tôi cũng tin! Ngài mau nghĩ cách đuổi thứ này đi được không!”
Thứ này cứ ở đây, hắn không chỉ chẳng thể mở cửa làm ăn, mà chỉ riêng việc mỗi ngày phải nhìn thấy nó thôi cũng đủ khiến hắn sợ đến mất ngủ!
Chủ quán thật sự không ngờ cửa hàng của mình lại có quỷ.
Nhưng tận mắt nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, cho dù hắn có muốn tự lừa mình cũng không được.
“Cũng không cần sợ hãi đến mức đó.”
Ngọc Trân bình thản lên tiếng.
“Đứa nhỏ này tướng mạo lương thiện, linh hồn trong suốt, trên người không có sát khí. Hiển nhiên nó không phải lệ quỷ hay ác quỷ, cũng sẽ không chủ động làm hại người khác. Đại khái chỉ là cảm thấy nơi này thú vị nên mới lưu lại chơi một thời gian. Cửa hàng của bác mãi không mở được, có lẽ cũng là vì nó.”
“Chơi… chơi vui cái con khỉ!”
Chủ quán nghe xong lập tức phát điên.
“Nó cảm thấy chơi vui, nhưng tôi thì một chút cũng không thấy vui! Nó… nó không ở chỗ khác, tại sao cứ nhất định phải ở cửa hàng của tôi? Tôi cũng có làm gì hại nó đâu!”
Ngọc Trân nhìn bộ dạng sợ đến mức gần như sắp tiểu ra quần của chủ quán, không nhịn được “chậc” một tiếng.
Sau đó, cô quay đầu nhìn về phía đứa nhỏ đang ngồi xổm trong góc tường, vẫy vẫy tay:
“Lại đây.”
Đứa nhỏ ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt nhìn Ngọc Trân. Nó im lặng vài giây, sau đó đột nhiên phát ra một giọng nói trong trẻo, lanh lảnh:
“Không cần! Chị là người xấu!”
Ngọc Trân: “…”
Chủ quán và Hàng Vũ đứng cách đó không xa: “…”
Hai người nhìn nhau, rồi đồng loạt lùi về sau một bước.
Bọn họ không hiểu tại sao, rõ ràng người bị gọi là “người xấu” là Ngọc Trân, nhưng lúc này người khiến bọn họ cảm thấy nguy hiểm nhất lại chính là cô!
Ngọc Trân nhìn thằng nhãi con không biết sống chết trước mặt, khóe môi từ từ cong lên.
Nụ cười ấy “dịu dàng” đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
Cô không nói thêm lời nào, chỉ bước tới, đưa tay túm lấy cổ áo đứa nhỏ. Cánh tay nhẹ nhàng dùng sức, trực tiếp xách cậu bé lên khỏi mặt đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
