Đúng lúc ấy, cô đột nhiên dừng lại, cúi đầu nhìn lá bùa trong tay. Hàng lông mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt giống như vừa nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng.
Cô suy nghĩ vài giây.
Một giọt máu đỏ tươi lập tức rịn ra nơi đầu ngón tay.
Chủ quán nhìn mà trợn tròn mắt.
“Cô ấy đang làm gì vậy?”
Hắn không nhịn được quay sang hỏi Hàng Vũ.
Hàng Vũ cũng đang nhìn chằm chằm động tác của Ngọc Trân, trong lòng không khỏi căng thẳng. Nghe bác Tuân hỏi, cậu nuốt nước bọt rồi thấp giọng giải thích:
“Sư phụ cháu từng nói… đó gọi là điểm linh.”
“Sau khi vẽ phù xong, phải tiến hành khai quang, điểm linh thì lá bùa mới thực sự có hiệu lực.”
“Thông thường sẽ dùng máu gà trống hoặc một số vật phẩm chuyên dụng khác.”
“Nếu không có…”
Cậu nhìn đầu ngón tay đang rỉ máu của Ngọc Trân, khóe miệng khẽ co giật.
“Cũng có thể dùng máu của người vẽ phù.”
Nói đến đây, Hàng Vũ bỗng hiểu ra.
Thảo nào vừa rồi Ngọc Trân lại đột nhiên dừng lại.
Hóa ra cô đang tìm thứ để điểm linh.
Chỉ là trong tiệm photocopy này rõ ràng chẳng có máu gà trống hay bất kỳ vật phẩm chuyên dụng nào.
Không tìm được, cô liền trực tiếp dùng máu của chính mình.
Quả nhiên… đúng là tác phong của một cao nhân.
Bên cạnh, bác Tuân nghe mà càng lúc càng cảm thấy huyền hoặc.
Vẽ một lá bùa thôi mà còn có nhiều quy trình như vậy?
Khai quang, điểm linh, máu gà trống…
Hắn nghe mà đầu óc quay cuồng.
Nhưng còn chưa kịp hỏi thêm, Ngọc Trân đã đưa đầu ngón tay lên lá phù.
Giọt máu đỏ tươi chạm xuống mặt giấy.
Cô dùng đầu ngón tay lần lượt điểm vào những vị trí quan trọng trên lá bùa. Động tác nhìn qua vô cùng đơn giản, nhưng mỗi lần đầu ngón tay chạm xuống, những nét mực trên giấy vàng dường như lại khẽ rung lên.
Đến khi giọt máu cuối cùng rơi xuống…
Vút!
Một tia sáng đỏ sẫm bất ngờ lướt qua mặt giấy.
Tốc độ nhanh đến mức gần như không thể nhìn rõ, chỉ giống như ánh đèn chợt lóe lên rồi biến mất.
Bác Tuân theo bản năng dụi dụi mắt.
Hắn nhìn lại lá bùa, nhưng trước mắt chỉ còn một tờ giấy vàng bình thường.
“Hàng Vũ…”
“Vừa rồi hình như…”
Hắn còn chưa nói hết câu thì Ngọc Trân đã bình thản cầm lá bùa lên.
Hai ngón tay kẹp lấy mép giấy, nhẹ nhàng rung một cái.
Ầm!
Lá bùa không gió tự cháy.
Ngọn lửa đỏ rực bùng lên trong nháy mắt, nuốt trọn toàn bộ tờ giấy vàng. Ánh lửa lập tức chiếu sáng cả một góc tiệm photocopy.
Chủ quán trừng lớn hai mắt.
Còn chưa có phản ứng lại đây, một cái tay khác của Ngọc Trân đã cắt qua ngọn lửa, một đạo khói trắng liền thổi qua.
Hàng Vũ và chủ quán cùng thời gian liền cảm giác được đôi mắt nóng lên, hai người theo bản năng nhắm mắt lại, bưng kín hai mắt của mình.
Đại khái qua hai giây, âm thanh Ngọc Trân bỗng nhiên vang lên: "Được rồi, mở mắt ra đi."
Chủ quán và Hàng Vũ chỉ cảm thấy đôi mắt nóng đến lợi hại, nghe tiếng mở mắt ra, lại không có nhìn thấy ám mang chợt lóe qua đáy mắt chính mình.
Hàng Vũ xoa đôi mắt vẫn còn có chút không khoẻ của chính mình, hỏi: "Đây là có chuyện gì vậy?"
Ngọc Trân hếch cằm về phía bên kia: "Hiện tại nhìn xem, có thể nhìn thấy cái kia hay không?"
Chủ quán và Hàng Vũ theo bản năng nhìn qua.
"Mẹ kiếp!"
Giây tiếp theo, chủ quán trực tiếp nhảy dựng lên!
"Con bà nó! Đây…đây là thứ gì! Nó chạy đến đây từ khi nào? Vừa rồi sao tôi...tôi không nhìn thấy?"
"Tôi đi …"
Hàng Vũ cũng giật mình, liếc mắt một cái liền nhìn ra đứa nhỏ trong suốt kia không thích hợp: "Đây…đây là quỷ đi?"
Chủ quán: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

