Đứa nhỏ còn chưa kịp phản ứng đã bị cô đặt thẳng lên trên quầy.
Một lớn một nhỏ đối diện nhau.
Ngọc Trân chống tay lên mặt quầy, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngơ ngác của cậu bé, chậm rãi hỏi:
“Bây giờ chúng ta nói chuyện một chút nhé?”
Cậu bé trông còn rất nhỏ, ước chừng chỉ khoảng bốn, năm tuổi. Gương mặt non nớt, thân hình cũng bé xíu, nếu không phải cơ thể đang nửa trong suốt, nhìn chẳng khác gì một đứa trẻ bình thường.
Vừa được đặt xuống, cậu bé lập tức ngồi phịch trên quầy rồi “oa oa” khóc lớn.
Tiếng khóc trong trẻo nhưng chói tai vang vọng khắp cửa hàng, khiến chủ quán đau đầu đến mức phải đưa tay bịt tai, vẻ mặt thống khổ như muốn ngất đi.
Ngay cả Hàng Vũ cũng cảm thấy trong lòng khó chịu. Lồng ngực hắn phập phồng, trái tim đập thình thịch, rõ ràng đã bị tiếng khóc của đứa nhỏ ảnh hưởng.
“Không được khóc!”
Ngọc Trân nhíu mày, mất kiên nhẫn đưa tay vỗ một cái lên đầu cậu bé.
“Còn khóc nữa, tao ăn mày luôn đấy.”
Hàng Vũ: “…”
Chủ quán: “…”
Không khí lập tức rơi vào im lặng.
Tiếng khóc của đứa nhỏ cũng đột ngột tắt ngấm.
Cậu bé mở to đôi mắt ngập nước, ngơ ngác nhìn Ngọc Trân. Vẻ mặt ban đầu còn mang theo chút tủi thân, nhưng rất nhanh đã chuyển thành sợ hãi.
Không chút nghi ngờ, cậu bé thật sự tin rằng chị gái trước mặt có thể ăn thịt mình.
Cậu bé lập tức co rúm người lại, lùi về phía sau, đôi mắt nhìn Ngọc Trân chẳng khác nào đang nhìn một con quái vật đáng sợ.
Thấy cậu cuối cùng cũng chịu im lặng, Ngọc Trân mới hài lòng gật đầu.
“Được rồi. Bây giờ trả lời chị.”
Cô nhìn cậu bé, hỏi từng câu một:
“Nhóc tên gì? Nhà ở đâu? Vì sao lại xuất hiện ở đây?”
Cậu bé mím môi, đôi mắt vẫn còn đọng nước, nhỏ giọng đáp:
“Không biết…”
Nói xong, cậu lại bẹp miệng, dáng vẻ như sắp khóc tiếp.
Ngọc Trân lập tức nhướng mày.
Cậu bé thấy vậy, sợ hãi co rụt người lại, không dám khóc nữa, cố gắng suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng mới nói:
“Nhưng… nơi này rất quen thuộc.”
Ngọc Trân quay đầu nhìn chủ quán, chậm rãi nói ra suy đoán:
“Có lẽ nơi này từng là chỗ nó thường xuyên lui tới. Hoặc nhà nó ở ngay gần đây, cho nên sau khi chết, linh hồn mới vô thức tìm đường trở về.”
Hàng Vũ lúc này cũng đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Hắn lập tức nhìn sang chủ quán, hỏi:
“Bác Tuân, bác nhìn kỹ xem. Bác có nhận ra đứa nhỏ này không?”
Vừa rồi bị dọa đến hồn vía lên mây, chủ quán căn bản chẳng có tâm trạng quan sát đứa trẻ.
Bây giờ nghe Hàng Vũ hỏi, hắn mới cố ép bản thân bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn về phía cậu bé.
Hắn nhìn vài giây, sắc mặt dần trở nên nghi hoặc.
“A…”
Chủ quán chợt cau mày, nhìn thêm một lúc rồi lẩm bẩm:
“Chậc, hình như… hình như thật sự có chút quen mắt.”
“Vậy thì khả năng cao nó là người sống ở khu vực này.”
Ngọc Trân lập tức hỏi:
“Gần đây có đứa trẻ nào qua đời không?”
Chủ quán ngẩn người, vội vàng lắc đầu:
“Cái này… hình như không có. Tôi chưa từng nghe nói quanh đây có đứa trẻ nào chết cả…”
Nói đến đây, hắn giống như chợt nhớ ra chuyện quan trọng, lập tức quay sang Ngọc Trân, vẻ mặt cầu xin:
“Đại sư, coi như tôi cầu xin ngài! Vừa rồi là tôi có mắt như mù, không nhận ra ngài là cao nhân. Ngài đại nhân đại lượng, mau mang thứ này đi giúp tôi được không? Ngài muốn bao nhiêu tiền tôi cũng đưa!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
