Thế nhưng, khi nghe thấy cách dùng từ “Tuổi”, Dư Tiểu Vinh lặng lẽ thở dài. Cô tự nhủ mình trông già đến mức nào mà để đám cô gái trẻ này thản nhiên treo từ đó bên cửa miệng.
Lúc giáo viên điểm danh, cô đã chú ý người ngồi cùng bàn này tên là Nhậm Lâm Lâm.
“32 rồi.”
“32!” Nhậm Lâm Lâm kinh hô: “Cô đã 32 rồi mà còn tới học may sao?”
Giọng Nhậm Lâm Lâm không nhỏ. Tiếng kinh hô của cô ta làm không ít bạn học xung quanh đều ngoái nhìn lại.
Dư Tiểu Vinh “ừm” một tiếng.
Nhậm Lâm Lâm vẫn không định buông tha mà sát lại gần hơn rồi tiếp tục truy vấn: “Vậy cô kết hôn chưa? Có con chưa?”
Giọng cô ta vẫn oang oang như sợ người khác không nghe thấy. Cứ như thể dò hỏi đời tư của người khác là chuyện gì đó rất đáng để khoe khoang.
“Có rồi. Ba đứa.”
“Nhiều vậy sao. Đứa lớn nhất bao nhiêu tuổi rồi.”
Dư Tiểu Vinh ngước mắt nhìn cô ta với ngữ khí bình tĩnh: “Đứa lớn mười một tuổi rồi, cũng chỉ kém các cô vài tuổi thôi.”
Ý tứ trong lời này của cô rất rõ ràng, kiểu như “Con của tôi sắp lớn bằng các cô rồi, các cô nên biết cách tôn trọng tôi một chút.”
Hiển nhiên Nhậm Lâm Lâm căn bản không có loại giác ngộ này. Ngược lại cô ta còn che miệng cười một cách khoa trương: “Ái chà! Con cô đã mười một tuổi, vậy chẳng phải cô hai mươi tuổi đã mang thai sao. Quốc gia có cho phép không thế.”
Đám bạn học đang xem náo nhiệt nghe lời Nhậm Lâm Lâm nói cũng đều cười theo.
Dư Tiểu Vinh chỉ cảm thấy huyệt thái dương đập thình thịch. Nhưng cô nhanh chóng nhớ tới lời mẹ chồng dặn: “Không gây chuyện nhưng cũng không sợ sự”. Không thể để vừa nhập học đã bị người ta bắt nạt. Cô hít sâu một hơi rồi cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại.
Cô ngước mắt nhìn Nhậm Lâm Lâm với ánh mắt bình tĩnh nhưng mang theo vài phần sắc bén: “Cô còn trẻ mà mở miệng ra là mang thai, ngậm miệng lại là sinh con. Cô không thấy xấu hổ sao?”
Lời này vừa thốt ra, nụ cười trên mặt Nhậm Lâm Lâm lập tức cứng đờ. Mặt cô ta đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Mọi người vừa nghe thấy thế lại quay sang cười Nhậm Lâm Lâm. Cô ta bị tức đến mức trừng mắt nhìn Dư Tiểu Vinh mấy cái.
Dư Tiểu Vinh định thần nhìn lại. Nhậm Lâm Lâm tức đến phát khóc. Cô khẽ “hừ” một tiếng. Thế này đã là gì. Những lời cãi vã của đám đàn bà con gái trong thôn còn khó nghe hơn nhiều.
Tiết thực hành do một cô giáo ngoài 40 tuổi dạy. Bà tên là Vương Lạc Ninh đeo kính đen và trông rất nghiêm túc khó gần.
Hai tiết đầu là phân biệt vải vóc cùng các mũi khâu máy thường gặp.
Dư Tiểu Vinh ở nhà làm việc may vá mười mấy năm, từ khâu đế giày đến may quần áo đều đã quen tay. Việc phân biệt vải vóc đối với cô là chuyện nhỏ. Các mũi khâu máy cô cũng làm tốt vì thường xuyên dùng máy may. Những mẫu may do cô làm ra không chỉ không kém cạnh các cô gái từ lớp cơ bản đi lên, mà thậm chí còn nắm vững kỹ thuật tốt hơn.
Nhưng đến hai tiết sau là vẽ sơ đồ cơ bản thì Dư Tiểu Vinh gặp khó khăn.
Tuy có thước đo phụ trợ nhưng tỷ lệ và góc độ cắt, cô cứ tìm không chuẩn nên vẽ ra những hình thù kỳ quái.
Bản vẽ thiết kế lại càng khỏi phải nói. Tuy cô biết chữ nghĩa, điều đó không thành vấn đề nhưng đã nhiều năm không cầm bút nên tay chân cứng ngắc. Cảm giác cầm cây bút còn vất vả hơn cầm cái cuốc.
Hơn nữa đối với những thứ trừu tượng như tỷ lệ cắt hay cấu trúc thiết kế thì đầu óc cô xoay chuyển chậm hơn các cô gái trẻ. Hình cô vẽ trông còn chẳng đẹp bằng tranh vẽ đơn giản của đứa trẻ lớp ba.
Vương Lạc Ninh khi đi kiểm tra, thấy bản vẽ của cô thì chỉ điểm: “Đường nét thiết kế của cô không được ổn đâu nên phải vẽ nhiều vào. Vở này cũng không dùng được, nhất là lúc vừa bắt đầu thì phải dùng giấy dày một chút. Cô dùng toàn giấy vở học sinh thì giấy mềm quá. Luyện vẽ đường nét thì còn được chứ dùng làm bản vẽ chuyên nghiệp thì không ổn.”
Mấy ngày trước, sau khi nộp tiền cọc, trường có đưa một danh sách đồ dùng cần chuẩn bị trong đó có vở vẽ. Để tiết kiệm tiền, Dư Tiểu Vinh không nỡ mua vở vẽ chuyên dụng mà tìm mớ vở viết cũ của các con để mang theo.
Vương Lạc Ninh lại xem sơ đồ cắt của cô rồi bảo. Tỷ lệ cắt cũng không ổn, trông không cân đối. Cô xem chiều dài từ thắt lưng đến đáy quần này. Cứ theo tỷ lệ này mà làm thì đáy quần chắc phải dài đến đầu gối.
Vương Lạc Ninh vừa nói xong, đám học sinh xung quanh nghe thấy đều phá lên cười.
Nhiều bạn học trong lớp này chuyển từ lớp cơ bản lên nên đã học qua rồi. Việc vẽ sơ đồ cắt đối với họ không khó nhưng với Dư Tiểu Vinh thì là thử thách lớn.
Vương Lạc Ninh nhíu mày quay đầu, nghiêm khắc quát đám học sinh xung quanh một câu: “Cười cái gì mà cười. Các cô tưởng mình vẽ tốt lắm chắc.”
Tuy cô giáo Vương không có ý cười nhạo nhưng mặt Dư Tiểu Vinh vẫn nóng rát.
“Cảm ơn cô giáo đã chỉ điểm.”
Nhìn sắc mặt khó coi của Dư Tiểu Vinh, Vương Lạc Ninh suy nghĩ một chút rồi vỗ vai cô nói: “Tan học nán lại một lát, rồi tới văn phòng tìm tôi. Chính là căn phòng ở đầu dãy kia.”
Dư Tiểu Vinh gật đầu.
Việc Dư Tiểu Vinh bị cô giáo phê bình trước mặt mọi người. Nhậm Lâm Lâm đều nhìn thấy rõ ràng nên trong lòng cô ta vô cùng đắc ý.
Buổi chiều tan học, cô ta kéo tay bạn học đi ngang qua người Dư Tiểu Vinh rồi cố ý cao giọng nói: “Xem ra tuổi tác lớn cũng không nhất định học tốt được đâu.”
Nhìn dáng vẻ đắc thắng của Nhậm Lâm Lâm, trong đầu Dư Tiểu Vinh thoáng qua cụm từ “Tiểu nhân đắc chí!”
Nếu là mẹ chồng gặp loại người này bà sẽ ứng phó thế nào?
Dư Tiểu Vinh hít một hơi rồi học theo dáng vẻ của mẹ chồng. Cô không nói thêm một lời nào mà chỉ lặng lẽ ném về phía Nhậm Lâm Lâm một ánh mắt khinh miệt.
Nhậm Lâm Lâm tức tối nắm chặt tay định xông lên, nhưng Dư Tiểu Vinh đã thẳng lưng mắt nhìn thẳng mà kiêu ngạo đi lướt qua, như thể không hề để cô ta vào mắt.
Nhậm Lâm Lâm chỉ có thể dậm chân đứng tại chỗ với cơn giận ngùn ngụt.
Văn phòng của Vương Lạc Ninh không hề nhỏ. Ngoài bàn làm việc còn bày cả máy may, máy vắt sổ và bàn cắt. Trong góc xếp đủ các loại vải cùng manocanh toát lên vẻ chuyên nghiệp đậm nét.
Trên bàn cắt phủ một lớp vải mỏng bên trên đặt thước đo kéo phấn vẽ cùng vài mảnh vải vụn dư thừa trông có vẻ bừa bộn nhưng lại mang nét tùy thích chứ không hề hỗn độn.
“Cô giáo Vương.” Dư Tiểu Vinh đứng ở cửa gõ cửa rồi gọi một tiếng.
Vương Lạc Ninh đang rót nước nghe tiếng liền quay người nói: “Vào đi không cần khách khí.”
Vương Lạc Ninh đi tới bàn làm việc, đẩy đồ đạc gọn sang một bên rồi kéo hai chiếc ghế lại bảo: “Lại đây ngồi đi.”
Nghe giọng nói ôn hòa của Vương Lạc Ninh, tâm trạng căng thẳng của Dư Tiểu Vinh dịu lại một chút. Cô đáp lời rồi bước vào văn phòng.
Vương Lạc Ninh đánh giá qua trang phục của Dư Tiểu Vinh. Quần áo trên người cô tuy sạch sẽ nhưng kiểu dáng rõ ràng là của phụ nữ nông thôn, nên bà biết gia cảnh người này chắc chắn bình thường. Nếu không thì ra ngoài đi học thế nào cũng phải sắm thêm vài bộ đồ mới.
Vương Lạc Ninh tò mò hỏi: “Tuổi này rồi sao cô còn nghĩ tới việc đi học may thế?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
