Dư Tiểu Vinh vốn định qua đó nhìn xem nhưng nghĩ đến thái độ của cô gái tối qua không mấy thân thiện nên cô có chút do dự. Nhưng cuối cùng cô vẫn đi tới joir: “Không có việc gì chứ. Tôi có thuốc tiêu hóa cô có muốn lấy một ít không?”
Trước khi đi, Dư Tiểu Vinh sợ mua thuốc ở thành phố đắt đỏ nên cố ý mang theo một ít thuốc thông dụng từ nhà.
Cô gái lại nôn khan hai tiếng rồi vặn vòi nước vục một vốc nước dội lên mặt. Cô ấy đứng dậy lắc đầu với Dư Tiểu Vinh rồi nhấc chân đi ra ngoài.
Dư Tiểu Vinh cũng không để ý. Rửa mặt đánh răng xong cô trở về ký túc xá mở tủ lấy lọ kem dưỡng da mặt mà mẹ chồng đã mua cho.
Ở nhà cô vẫn luôn dùng loại kem dưỡng đựng trong túi nhỏ giá ba hào một túi chứ chưa từng dùng loại đóng lọ cao cấp thế này.
Lúc ở Hợp Tác Xã Cung Ứng cô còn nói với mẹ chồng rằng chỉ cần mang loại túi nhỏ ở nhà đi là được để tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy. Nhưng mẹ chồng lại bảo ở nhà thế nào cũng xong chứ ra ngoài thì không được để mình chịu ủy khuất, càng không thể để người ta xem thường.
Dư Tiểu Vinh cẩn thận lấy một chút kem dưỡng rồi nâng niu thoa lên mặt. Đầu ngón tay còn sót lại một chút cô cũng tỉ mỉ xoa đều lên mu bàn tay.
Mùi hương thoang thoảng quanh quẩn nơi đầu mũi làm lòng cô ấm áp. Cô đóng cửa tủ lại rồi lặng lẽ ra ngoài.
Ra khỏi ký túc xá, Dư Tiểu Vinh không kìm được mà mỉm cười vì tâm trạng rất tốt.
Trước đây ở nhà cái gì cũng dùng tạm bợ không ngờ ra ngoài học nghề, cô lại được yêu quý một phen. Không thể không nói đồ đắt tiền có khác. Mùi hương này dễ ngửi hơn loại đóng túi kia nhiều.
Trường dạy may không tính là lớn, diện tích tổng thể chỉ tương đương với thôn của Dư Tiểu Vinh. Nhưng chim sẻ tuy nhỏ mà ngũ tạng đủ đầy. Phòng học, ký túc xá, căn tin, tiệm tạp hóa đều có cả, thậm chí còn có một sân thể dục nhỏ.
Trên sân thể dục có hai cột bóng rổ nhưng có lẽ lâu rồi không có người dùng nên vành rổ đã rụng mà cũng chẳng ai sửa.
Lúc này vẫn còn sớm. Thấy sân thể dục vắng người, Dư Tiểu Vinh chạy một vòng cho nóng người rồi đánh một bài Thái Cực quyền. Sau khi tập xong cơ thể cô ấm sực lên. Thấy căn tin đã mở cửa, cô liền dừng lại chuẩn bị đi ăn cơm.
Thái Cực quyền của Dư Tiểu Vinh là do anh trai dạy. Hồi nhỏ cô hay đau ốm mà nhà lại nghèo nên anh trai đã tìm người dạy cô bài quyền này. Khi nào rảnh cô lại đánh vài đường nên sau mấy năm sức khỏe cô đã tốt lên rất nhiều.
Vừa định đi cô lại thấy ở góc sân có một cô gái đang ngồi xổm. Dư Tiểu Vinh nhìn kỹ thì hơi kinh ngạc vì cô gái đang ngồi bất động đó chính là người đã nôn mửa ở khu rửa tay lúc sáng và ở cùng phòng với cô.
Dư Tiểu Vinh chỉ nhìn một cái rồi đi ăn sáng.
Cô lấy chiếc cặp sách đã chuẩn bị rồi cầm cốc đi lấy nước nhưng lúc rót mới thấy phích nước không còn một chút nước ấm nào.
Chắc hẳn là đám con gái mượn nước tối qua đã dùng hết chỗ nước còn lại rồi.
Dư Tiểu Vinh bất đắc dĩ lắc đầu đành đặt phích nước xuống, rồi đeo cặp sách hướng về khu dạy học.
Chiếc cặp của Dư Tiểu Vinh là loại túi đeo chéo do cô tự may. Bên ngoài ghép từ những miếng vải vụn đẹp mắt bên trong lót vải bông vàng nhạt và có may cả túi phụ nên rất chắc chắn và tiện lợi. Bên trong ngoài sách giáo khoa của trường còn có văn phòng phẩm mà giáo viên yêu cầu mang theo.
Những món văn phòng phẩm này không phải Dư Tiểu Vinh mua mới, mà là đồ dùng thừa của các con.
Khóa học buổi sáng là lý luận và thiết kế, còn buổi chiều là thực hành.
Tìm được phòng học, bước vào thì bên trong chưa có học viên nào.
Dư Tiểu Vinh tự biết mình lớn tuổi nên không ngồi phía trên. Cô tìm một chỗ có thể nhìn rõ bảng đen rồi ngồi xuống, sau đó lấy sách ra lật xem.
Sách giáo khoa do trường tự soạn nội dung, nói về cách phân biệt vải vóc và kiến thức cắt may cơ bản. Dư Tiểu Vinh xem rất chăm chú. Chẳng bao lâu sau đã có người tới.
Mấy cô gái đứng ở cửa ngó đầu vào trong hỏi Dư Tiểu Vinh. Cô giáo, đây có phải lớp nâng cao kỳ 239 không ạ.
Ngày hôm qua bị coi là người quét dọn vệ sinh định kỳ, còn hôm nay bị coi là giáo viên, điều này khiến Dư Tiểu Vinh có chút bất đắc dĩ. Cô vẫn khách khí trả lời: “Tôi không phải giáo viên, tôi cũng tới đây học tập.”
Các cô gái thấy cô không phải giáo viên thì bạo dạn hơn. Họ dắt tay nhau cười nói đi vào rồi tìm chỗ phía trên ngồi xuống.
Chẳng mấy chốc phòng học đã đông người và sắp ngồi kín chỗ. Giáo viên mới theo nhịp chuông vào lớp tiến vào.
Người dạy lý luận là một cô giáo họ Hứa trông tuổi tác cũng không còn trẻ. Nghe giới thiệu thì cô giáo Hứa trước đây là nhà thiết kế trang phục của trường trung cấp, sau khi nghỉ hưu thì được trường mời về làm chủ nhiệm lớp nâng cao kỳ này.
Sau khi tự giới thiệu, cô giáo Hứa bắt đầu điểm danh.
Lớp nâng cao gom đủ ba mươi người là khai giảng. Kỳ này chiêu sinh được ba mươi sáu người đều là nữ. Có ba mươi hai người đến báo danh còn một người tên Lục Hạ chưa thấy đâu.
Cô giáo Hứa vừa điểm danh xong thì ở cửa xuất hiện một cô gái.
“Báo cáo.” Nghe giọng nói, Dư Tiểu Vinh nhìn ra cửa thì thấy kinh ngạc. Hóa ra cô gái khóc tối qua tên là Lục Hạ và học cùng lớp với cô.
“Sao lại đến muộn thế.” Có lẽ vì đây là trường dạy nghề nên cô giáo Hứa không quá khắt khe.
Sắc mặt Lục Hạ tái nhợt và ánh mắt trông khá uể oải: “Em mới tới chắc là chưa thích ứng nên bụng không được thoải mái ạ.”
“Tìm chỗ ngồi xuống đi.”
Lục Hạ khẽ cúi đầu đi theo lối nhỏ bên hông phòng học, vòng ra phía sau tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Điểm danh xong, cô giáo Hứa chọn một cô gái tên Hồ Giai Tuệ làm lớp trưởng rồi nói qua về chương trình học tổng thể trước khi bắt đầu bài giảng.
Tuy chỉ là một tiết kiến thức cơ bản nhưng Dư Tiểu Vinh cảm thấy học hỏi được rất nhiều.
Giờ giải lao các bạn học đều đi ra ngoài. Cô không muốn đi vệ sinh nên cứ ngồi tại chỗ, vừa lật sách vừa nghe các bạn tán chuyện.
Cô mới biết phần lớn học viên trong lớp đều từ lớp cơ bản chuyển lên, nên đa số đều đã quen biết nhau.
Người ngồi cùng bàn với Dư Tiểu Vinh cũng không đi ra ngoài. Cô ta cứ nhìn chằm chằm vào bộ văn phòng phẩm và hộp bút kiểu trẻ con của Dư Tiểu Vinh rồi không nhịn được mà bắt chuyện.
“Này.” Cô ta gọi Dư Tiểu Vinh.
“Cô bao nhiêu tuổi rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
