“Hự…”, Diệp Huy như nghe thấy âm thanh phát ra bên trong cơ thể. Ngay sau đó, vùng đan điền của hắn ta lan đến cơn đau dữ dội.
“Anh, anh phế đi tu vi của tôi?”
Khi Diệp Huy định thần trở lại thì trợn tròn mắt nhìn về phía Diệp Thiên, tỏ vẻ không sao tin nổi và trên mặt hắn ta rõ sự thất vọng.
Diệp Thiên thản nhiên lên tiếng: “Chết và phế đi tu vi, cậu chỉ được chọn một trong hai”.
Đối với người nhà họ Diệp như Diệp Huy, anh sẽ không ra tay nương tình. Nhưng hiện giờ thông tin về bố mình cụ thể thế nào anh vẫn chưa biết, cho nên vẫn nên để lại một sợi dây câu con cá lớn.
Lúc này bên trong hang động im bặt lạ thường. Cho dù là khí oxy không còn đủ, phần lớn mọi người hít thở đều rất khó khăn nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn, chỉ sợ phát ra tiếng động khiến Diệp Thiên chú ý đến mình. Phần lớn bọn họ đều sợ làm Diệp Thiên nổi giận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)