“Long tiền bối phải không? Lát nữa tôi sẽ tìm ông nói chuyện. Hiện giờ tôi cần phải đàm đạo với người bạn cũ đã”, Diệp Thiên nói với Long tiền bối.
Ông ta nghe xong thì liền gật đầu, không dám phân bua nửa lời, thậm chí thái độ đó còn cho người ta cảm giác như thể ông ta đang hết sức kinh hãi.
Lúc này Diệp Thiên đã phóng tầm mắt về phía cách đó không xa nơi người mặc đồ kín bưng, nói: “Tới lúc này rồi mà còn không định lộ diện hay sao? Thiên Khải?”
Hai từ cuối cùng của Diệp Thiên khiến cho không ít người phải thẫn thờ, đặc biệt là Bách Mi.
Cô ta vừa kinh ngạc với thực lực của Diệp Thiên lại cảm thấy may mắn vì Bạch Ngục đã chết.
Dưới con mắt của tất cả mọi người, Thiên Khải ở phía đối diện từ từ giơ tay lên, sau đó hắn ta kéo giật phăng phần mũ choàng kín màu đen trên đầu. Tấm áo choàng bị giật và một khuôn mặt trẻ tuổi hiện ra.
Khí chất của đối phương vô cùng nho nhã, cho người ta cảm giác như một tài tử nho nhã yếu ớt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)