"Dạ thưa quý khách, anh xem sao ạ, chuyện này làm vậy hơi to, hay là anh cứ rời đi trước đã, lần sau anh tới, chúng tôi sẽ giảm giá 20% cho anh." Mãi đến khi Vương Đông cùng tên họ Triệu kia rời khỏi thì chủ tiệm mới dám cẩn thận bước đến trước mặt Diệp Thiên, tuy nói năng lễ độ là vậy, nhưng nét mặt tỏ rõ sự bực dọc.
Ông ta biết Vương Đông với tên họ Triệu, đấy chỉ là hai tên giang hồ tép riu thôi, chẳng làm nên trò trống gì, không phải sợ. Nhưng anh Hổ, người đứng phía sau bọn hắn, thì lại khác. Thủ đoạn cùng như sự tàn độc của hắn ta phải nói là có tiếng khắp cả khu. Lát nữa nếu anh Hổ đến đây thật thì ông ta không khỏi bị liên luỵ. Không khéo cửa tiệm này liệu còn chẳng buôn bán được nữa ấy chứ.
"Tại sao?" Diệp Thiên bình tĩnh nhìn ông ta: "Không cần phải vậy, mau mang thức ăn lên đi, con gái của tôi đói lắm rồi."
"Việc này..." Vẻ mặt của lão chủ tiệm bỗng cau lại, nhưng Diệp Thiên là khách, đâu thể đuổi anh ra được, phải không nào? Lão ta thấy vô cùng bất bắc dĩ, nói câu xin lỗi, kêu nhân viên phục vụ mau chóng bưng thức ăn lên. Bụng nghĩ ăn nhanh lên rồi đi sớm cho nhờ.
Những thực khách khác thấy vậy, cũng không vội rời đi, ai cũng muốn ngóng xem rốt cuộc thực lực của Diệp Thiên mạnh đến đâu, mà chẳng hề hấn, sợ hãi gì khi chuẩn bị đương đầu với anh Hổ tàn bạo có tiếng kia.
Chỉ một lát sau, tôm hùm với đủ kiểu chế biến lần lượt được bưng lên. Mắt Tiểu Vũ Mao sáng long lanh, bé đeo găng tay rồi ăn nhanh như chớp. Diệp Thiên cẩn thận lột vỏ tôm, sau đó để hết vào trong đĩa của Tiểu Vũ Mao.
"Sao cha không ăn? Cha không thích tôm hùm sao?" Miệng Tiểu Vũ Mao nhai thịt tôm chóp chép chóp chép, nội tâm đơn thuần của bé rất dễ dàng được thoả mãn. Thấy Diệp Thiên không ăn miếng nào, bé mở to đôi mắt trẻ thơ nhìn Diệp Thiên chăm chú.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

