Bọn hắn cười cợt trắng trợn, trong nụ cười đầy ắp sự khinh thường. Tiểu Vũ Mao ngơ ngác, bé không hiểu ý của bọn hắn là gì, vậy mà lại cúi người định lượm tôm lên ăn thật. Khi bàn tay nhỏ nhắn của bé sắp chạm vào tôm thì Vương Đông bỗng duỗi chân phãi, giẫm lên con tôm hùm kia, thậm chí hắn ta còn đạp thật mạnh. Suýt nữa thì giẫm phải tay của Tiểu Vũ Mao.
"Ôi chao, ngại quá, chú không nhìn thấy. Chú xin lỗi bé nha." Vương Đông tí tởn cúi đầu, khiến Tiểu Vũ Mao bị doạ, cả người bé khẽ run, vội trốn ra sau lưng Diệp Thiên, gằm mặt xuống, khuôn mặt đáng yêu rõ tủi thân.
"Chậc, cô bé này được nhặt từ bãi rác à? Thế này mà cũng muốn ăn?" Tên họ Triệu kia đứng phía sau thấy thế bĩu môi, nhìn Diệp Thiên rồi lắc đầu ngao ngán, ý tứ rõ mười mươi. "Nếu con thật sự muốn ăn, chi bằng ra chỗ thùng rác đằng kia tìm xem sao. Có lẽ còn có một hai con đó."
"Bốp!" Tiếng bạt tai giòn giã vang vọng khắp phòng ăn.
Tên họ Triệu kia còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bay thẳng ra phía ngoài, nện mạnh vào tường, mất hồi lâu cũng chưa đứng dậy được. Hắn ta sững sờ, cảm nhận được nửa bên mặt đau rát khôn tả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

