Thấy Diệp Kính Sơn nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt Diệp Thiên cũng dần trở nên lạnh như tảng băng. Anh nắm chặt tay.
“Sau đó thì sao?”
Khi ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên mặt Diệp Thiên như kết thành một lớp sương khiến cho nhiệt độ xung quanh theo đó mà hạ xuống.
“Là người nhà họ Lâm làm phải không ạ?” Mất hồi lâu sau, Diệp Thiên mới lên tiếng.
“Chú không dám khẳng định, nhưng tám chín phần có liên quan đến bọn họ. Chỉ có điều những người ra tay năm đó có hai người thanh niên. Một tên chuyên truy lùng Lâm phu nhân, còn một tên thì nhắm vào con đòi bắt con đi. Còn thân phận của bọn chúng là gì thì ta thực sự không biết.” Diệp Kính Sơn vừa nói vừa thở dài.
“Đáng tiếc khi đó tình thế quá gấp gáp nên Lâm phu nhân không để lại được nhiều di ngôn, đến chú cũng chỉ biết tên của con là Diệp Thiên thôi.”
Nghe Diệp Kính Sơn nói xong, Diệp Thiên trầm ngâm.
Mặc dù anh không để lộ cảm xúc trong lòng nhưng nắm tay lại nắm chặt hơn, điều đó chứng tỏ rằng tâm trạng anh không còn bình tĩnh được nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)