Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Diệp Thiên chắp tay về sau không chút biểu cảm trong đôi mắt.
“Tôi đi hay không đi không phải ông nói là được.” Nói rồi Diệp Thiên nghiêm nghị lại.
“Nói cho tôi biết năm đó rốt cục đã xảy ra chuyện gì, mẹ tôi sao lại chết?”
Ánh mắt sáng rực của Diệp Thiên khiến cho Lâm Chủng cau mày, dường như mọi tâm tư suy nghĩ của ông ta không thể nào mà cất giấu được nữa.
Tên Diệp Thiên này thực sự không hề đơn giản.
“Nếu cậu muốn biết thì có thể đi hỏi gia chủ nhà họ Lâm, cũng chính là chú của cậu! Đương nhiên, đó là nếu như ông ấy đồng ý nói với cậu.”
Diệp Thiên vừa dứt lời, một khí tức đáng sợ như từ địa ngục trỗi lên bao trùm lấy khắp người ông ta. Sắc mặt Lâm Chủng đột nhiên thay đổi, ông ta lùi về sau nhưng phát hiện ra mình không sao cử động được nữa.
Trong lòng thấp thỏm không yên, Lâm Chủng đột nhiên hiểu ra. Tên Diệp Thiên ở trước mặt ông ta từ đầu tới cuối đều không coi ông ta ra gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
