Trong ánh mắt Xà Vương không rõ trắng đen.
Ánh mắt sáng rực như muốn nhìn thấu Diệp Thiên.
Vì Diệp Thiên gần như nói không sót từ nào.
Năm ngày trước, một người mặc áo trùm đen đột nhiên tìm tới hắn, không nói nhiều lời, bảo Xà Vương quy thuận Bạch Cốt Hội – nơi được nhiều người nhắc đến.
Xà Vương đương nhiên không đồng ý, nhưng thực lực của người đó quá mạnh, lại dùng súng, vả lại hắn ta cũng không biết phải làm sao với người đó. Do vậy mà hắn ta đã nghe theo lời yêu cầu, trong vòng năm ngày hoặc là quy thuận Bạch Cốt Hội thì có thể đưa người em trai tới Dung Thành, hoặc là giết không tha.
Nói rồi, Diệp Thiên ngẩng đầu nhìn hắn ta, trong mắt anh đầy ý vị.
“Còn nữa, tôi đến từ Dung Thành.”
Câu nói này của Diệp Thiên vừa dứt, mắt Xà Vương đột nhiên dừng lại một lúc.
“Cầu Diệp, tôi cũng muốn nói hết tất cả với cậu. Nhưng tôi không dám cược.”
Xà Vương buông lỏng tay, bày ra bộ dạng ân hận.
Thực ra hắn đang thăm dò, thằm dò sự nhẫn nại và thực lực của Diệp Thiên.
Xà Vương đánh không lại người của Bạch Cốt Hội, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn ta tình nguyện chịu khuất phục người khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


