“Đứng lên cho tôi.” Vương Hưng cau mày, lạnh lùng hét lên.
Vương Hưng cuống lên, hắn rút một khẩu súng từ trong ngực ra. Khẩu súng đen xì chĩa thẳng vào gáy Diệp Thiên.
“Tiểu tử, mày bước thêm một bước thì đừng trách tao khách khí.”
“Vương Hưng, cậu đừng có làm loạn, đừng có quá kích động.” Chu Phúc Tông giật mình.
Còn chưa thấy Xà Vương đâu, hai người bọn họ nếu kịp tới thì chuyện sẽ càng rắc rối hơn.
“Cút cho tôi.” Vương Hưng bị ép đến mức cuống quýt lên, hắn dùng chân đạp Chu Phúc Tông ngã ra đất.
“Tiểu tử, là do mày tự tìm lấy cái chết.”
Toang!
Dù là đã lắp ống giảm thanh nhưng âm thanh thật đến như vậy vẫn khiến người ta giật mình.
Sắc mặt Chu Phúc Tông trắng bệch, ông ta chỉ đem theo một suy nghĩ duy nhất đó là tiêu đời rồi.
Khó khăn lắm mới tìm được chút hy vọng, giờ thì đổ bể cả rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


