Beta: Huệ Hoàng Hậu
Sáng sớm, bởi vì lâm triều nên Hoắc Kỳ luôn phải dậy sớm chút. Tịch Lan Vi thì bởi vì mấy ngày nay dưỡng bệnh không cần sớm chiều thỉnh an, nên có thể ngủ tuỳ ý một chút.
Khi Hoắc Kỳ mở mắt ra, nàng còn nằm ở trong lồng ngực hắn, ngủ say sưa, hai má ửng đỏ như áng mây trong ánh bình minh.
Vì thế Hoắc Kỳ ôm lấy nàng nằm thêm chốc lát, ngón tay khẽ vuốt qua mặt nàng mà nàng cũng không có chút phản ứng nào. Hắn cười, cúi đầu hôn lên trán nàng, liền nghe được nàng mơ mơ màng màng "Ưm" một tiếng, lại không có động tĩnh gì nữa.
Hắn ngồi dậy gọi cung nhân, thay quần áo rửa mặt.
Hắn nhìn đồ ăn thừa trên bàn vì tối hôm qua bọn họ đột nhiên "Hành sự" nên cũng không kêu cung nhân tiến vào thu dọn. Các cung nhân cũng không dám tự tiện đi vào, cứ để luôn như vậy cho tới buổi sáng.
Hắn nhấc chân đi qua duỗi tay xách nó lên, mèo con lập tức bừng tỉnh, nhưng lực nhéo ở sau cổ không nhiều lắm, hắn gục đầu xuống nhìn nó.
"Ngươi vẫn luôn ở trong phòng à..." Hoàng đế đè nặng thanh âm nói.
Hôm qua chỉ lo điều Đồng sử nữ quan đi, kết quả làm vật nhỏ này... "Thấy" hết?!
Thả nó lại trên mặt đất, mèo con vẫy vẫy đầu hướng về phía hắn "Meo" một tiếng. Tiếng kêu này không giống như ngày thường làm nũng, mà giống như có chút tức giận. Tối hôm qua nó giúp Tịch Lan Vi kéo Hoắc Kỳ trở lại, nhưng sau đó hai người này cũng không cho nó ăn, sáng sớm còn xách tỉnh nó lên nữa!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)