Beta: Thảo Hoàng Quý phi
Lời còn chưa dứt, Tịch Lan Vi như vừa tỉnh khỏi mộng mà vươn tay ra, không hề cố kỵ mà nắm chặt cổ tay hắn. Nắm chặt đến gắt gao, dùng mười phần sức lực, cách ống tay áo, Hoắc Kỳ cũng có thể mơ hồ cảm giác được móng tay nàng bấm vào có chút đau.
"Buông tay." Hắn nhàn nhạt nhìn tay nàng, nàng không buông, liền thấy hắn nhíu mày.
Do do dự dự, cảm thấy không buông hắn sẽ không vui, rồi hắn lại lập tức rời đi. Tịch Lan Vi nghẹn ngào nhìn hắn, muốn nói cái gì đó, lại bởi vì mới vừa rồi khóc quá nhiều, cổ họng chưa khỏi hẳn, hoàn toàn không phát ra tiếng.
"Người tới." Hoắc Kỳ cao giọng gọi, cảm giác bóp chặt trên cổ tay không còn. Theo bản năng mà nhìn lướt qua, là nàng đột nhiên buông lỏng hắn ra và thu hồi tay lại. Nhưng thân mình nàng thì lại dịch lại gần bên người hắn, không muốn hắn đi.
Cho nên đột nhiên thu tay lại là... Sợ hắn lại gọi người kéo nàng ra như trước?
Ánh mắt Hoắc Kỳ dời đi, nhìn về phía hai thái giám đứng hầu ở cửa, phân phó lời ít mà ý nhiều: "Đi lấy nước tới, hầu hạ Uyển hoa rửa mặt."
Hai thái giám đáp lời rồi thối lui. Tịch Lan Vi vẫn ngơ ngẩn nhìn hắn, tầm mắt không dám rời khỏi, nhưng rốt cuộc lại không dám duỗi tay kéo hắn nữa.
Cũng may cho đến khi nàng lau khô bọt nước, gác khăn xuống, hắn vẫn còn ở trong phòng.
Hai người đứng đối mặt, cách bốn năm bước. Hoắc Kỳ phất tay cho Thu Bạch và Thanh Hòa lui ra, vừa nhìn kỹ Tịch Lan Vi vừa cân nhắc hỏi: "Nàng nói là nàng tương kế tựu kế — Hạ Nguyệt thật sự hạ độc nàng?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)