Hảo công phu...
Người nọ là ai, Tịch Lan Vi mơ hồ đoán ra được. Nhìn về phía Hoắc Trinh, hắn đang đưa lưng về phía nàng, tầm mắt rũ thấp nhìn thi thể Thanh Yên trên mặt đất, biểu cảm phảng phất như rất kinh ngạc.
Cấm vệ cầm hai chiếc phi tiêu lên, một cái nhuộm đầy máu, một cái sạch sẽ. Đặt phi tiêu vào trong khay gỗ rồi trình lên, Hoắc Kỳ nhìn lướt qua, chân mày liền nhíu một cái: "Tất cả lui ra."
Các cung phi liền vội vàng đứng lên hành lễ cáo lui, không dám nhiều lời nửa câu, ngay cả chuyện của Vệ thị cũng không dám nhắc lại. Nói cho cùng, Vệ thị cùng Đỗ thị - tất cả đều chết đã lâu, hoàng tự cũng không thể sống lại. Vì vậy việc quan trọng hiện giờ chính là điều tra chuyện thích khách.
"Trở về nghỉ ngơi đi." Hoắc Kỳ nói với Tịch Lan Vi. Hắn đưa mắt nhìn hai chiếc phi tiêu kia, đột nhiên hắn cầm phi tiêu lên, xiết chặt trong lòng bàn tay, cũng không để ý trong đó có một cái dính đầy máu. Lúc này Tịch Lan Vi mới ngây ra, đối với việc hỗn loạn vừa rồi, Hoắc Kỳ vẫn cứ ung dung như thường nhưng hơi thở lại có chút bất ổn, "Chuyện của Vệ thị không nhắc lại... Nàng trở về nghỉ ngơi đi."
"Bệ hạ?" Tịch Lan Vi nghi ngờ nhìn hắn, chốc lát, người trong điện cơ hồ đã lui hết, hắn mới phục hồi tinh thần, nghiêng đầu nhìn nàng, nhưng vẫn nói: "Trở về nghỉ ngơi đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)