Ánh mắt Hoắc Kỳ vẫn luôn dừng ở dưới ngòi bút của Tịch Lan Vi. Thời điểm nàng viết chữ luôn mang theo thần thái nghiêm túc, chữ viết xuống cũng luôn thanh tú xinh đẹp, dù xảy ra chuyện lớn cũng có thể khiến người ta bình tâm tĩnh khí mà xem.
"Tuy thần thiếp và Đỗ thị trở mặt, nhưng chưa từng hại hài tử của nàng ta, càng không có bản lĩnh mượn tay người khác hại hài tử của nàng ta." Nàng tạm dừng bút: "Thần thiếp có mấy câu muốn hỏi cung nữ này."
Hắn gật đầu đáp ứng, Tịch Lan Vi đứng thẳng người lên, mới vừa đi hai bước về phía Thanh Yên, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, lại quay đầu, một lần nữa ngồi xuống viết: "Bệ hạ có thể khôi phục phân vị cho cung nữ này không ạ?"
"... Cái gì?" Hoắc Kỳ nghe xong, lấy làm kinh ngạc, chưa bao giờ nghe qua yêu cầu như vậy, kinh ngạc là bình thường. Việc khôi phục phân vị cho phi tần là việc thường thấy, nhưng chưa bao giờ nghe nói khôi phục phân vị cho cung nữ. Chỉ cảm thấy nàng yêu cầu kỳ quái, nhưng cũng không phải việc khó, hắn gật đầu đáp ứng: "Có thể."
Vì thế Tịch Lan Vi mỉm cười gật đầu, lại đứng dậy, đi đến trước mặt Thanh Yên, liếc nhìn nàng ta, khẩu khí chậm rãi: "Bệ hạ khôi phục phân vị vốn nên có của ngươi."
Nàng vừa động khẩu hình, Thanh Hòa rất nhanh nói ra thay nàng, Thanh Yên bỗng nhiên sửng sốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)