Beta: Huệ Hoàng hậu
Buổi tối hôm đó, Hoàng đế hạ chỉ giáng Tiệp dư Bạch thị xuống Chính ngũ phẩm Uyển hoa; sáng sớm hôm sau, lại đột nhiên hạ chỉ ban chết Trương thị.
Sau bữa trưa, Tịch Lan Vi dỗ An Ngọc đi ngủ, chính mình lại rất thanh tỉnh, không có chuyện gì làm. Nàng vừa đến trong nội viện, thì trông thấy Thu Bạch, Thanh Hòa cùng nhau cho hươu ăn. Hai người vừa làm chính sự vừa cười nói, quét sạch kí ức không để ý đến nhau hai ngày trước. Tịch Lan Vi nhìn mà hơi thất thần, một lát sau nàng nở nụ cười, dứt khoát cất bước đi qua.
Hai người nghe thấy tiếng bước chân, cùng quay đầu lại, đồng thời đứng người lên khẽ chào: "Phu nhân."
"Cẩn thận chăm sóc, đừng để lại sẹo." Nàng chậm rãi nói: "Còn phải... tìm nhà chồng tốt cho ngươi đấy."
Ngày xuân ấm áp, ba người cố tìm lời mà trò chuyện cùng nhau trong nội viện, thỉnh thoảng cho hươu con ăn một ngụm, nhìn như bình thường, nhưng lại có sự hòa thuận thân mật hiếm có từ sau khi Thu Bạch quay về Duyệt Hân điện.
Ngay cả hươu con cũng phát hiện ra, đi tới đi lui giữa ba người, gặm một miếng táo ở bên này, lại gặm một miếng lê bên kia, sau đó đứng trên khoảng đất trống giữa ba người, đôi mắt trông mong ngắm nghía ba người một vòng, muốn được vuốt ve.
Cảnh này khiến cho Hoắc Kỳ lúc đến tìm Tịch Lan Vi cũng dừng chân một hồi. Hắn nhìn Mị Điềm cứ cố ý đi theo hắn đến, bị hắn ghét bỏ một đường, chỉ đành vội ho một tiếng: "Ngươi đi đi..."
Mắt thấy là nữ tử ôn chuyện, Mị Điềm đi vào lại phù hợp hơn nhiều so với hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


