Beta: Huệ Hoàng hậu
Sáng sớm ngày hôm sau, quả nhiên Thu Bạch đã bị đẩy đến nơi đầu sóng ngọn gió.
Mọi phi tần bất luận lúc trước có quan hệ như thế nào với Tịch Lan Vi, hiện nay đều nguyện ý mượn việc này tỏ chút lòng trung thành, hoặc là nén giận, trách cứ Thu Bạch ăn cây táo rào cây sung, hoặc là bi thương khụt khịt, cảm khái trong cung ai cũng không thể tin được, nhân đó cũng than thở bản thân không dễ dàng một phen.
Đối với những lời này, Tịch Lan Vi không phản bác mà chỉ nhàn nhạt nghe, ngẫu nhiên đáp một hai tiếng, xem như nể mặt đối phương.
Dù sao đây cũng chỉ là những lời bình phẩm không quan trọng, cứ mặc kệ các nàng ta nói đi.
Ngược lại chúng phi tần không nán lại lâu, mắt thấy sắc mặt Tịch Lan Vi ngày càng kém, tuy tuyệt sắc xinh đẹp, nhưng vẫn có vẻ ảm đạm nhiều. Nếu các nàng tiếp tục quấy rầy thì có vẻ quá không biết điều rồi, thế nên sau khi mọi người nói hết những lời hoặc phẫn nộ hoặc bi thương kia xong, không tìm đề tài mới, chỉ chờ một người mở lời tìm được cớ cáo lui, những người khác cũng liền theo sau rời đi.
Bạch Tiệp dư gật đầu hành lễ, biết Tịch Lan Vi có chuyện nói với nàng, cũng không trở về vị trí của chính mình vừa rồi, mà bước đến ngồi ở chiếc ghế gần Tịch Lan Vi nhất.
Cung nhân một lần nữa dâng trà tới, Bạch Tiệp dư chưa động, Tịch Lan Vi bưng chung trà lên nhấp một ngụm, nhất thời mày nhíu chặt, ý bất mãn hiện rõ trên mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


