Beta: Mai Thái phi
Rõ ràng có thể nhận thấy Thu Bạch và Thanh Hòa một đường đi theo phía sau nàng vẫn luôn run sợ trong lòng, bởi vì dưới tình thế cấp bách, nàng đã "Thất thủ" đánh trúng Hoàng đế...
Tuy là vô tình phớt qua chứ cũng không nặng, nhưng dù sao cũng là một cái tát bay tới trên mặt, nếu như không phải trước khi ra khỏi điện nghe được ý chỉ Hoàng đế muốn thăng phân vị cho nàng, có lẽ các nàng thật sự phải lo lắng một phen xem có thể vì như vậy mà nàng sẽ bị phế hay không.
Bản thân Tịch Lan Vi cũng có chút hối hận, tuy vốn là thương lượng tốt rồi...Mục đích chính là muốn sau khi lời nói được truyền ra, làm cho người nọ hoàn toàn tin tưởng rằng từ đây nàng và Hoàng đế thật sự gây gỗ, nhưng lẽ ra nàng không nên thêm hai phần sức lực kia.
Chỉ là hơn một tháng này cứ tưởng tượng đến ngày đó hắn thực sự có chút hoài nghi là chính nàng đã đi... Trong lòng biết rằng về tình cảm có thể tha thứ, cũng vẫn cứ khó tránh khỏi tủi thân, vì thế liền mượn cơ hội quan báo tư thù[1].
Tịch Lan Vi nhìn nó bị Thu Bạch ôm vào trong ngực, cười gãi gãi cằm nó, nói với Thu Bạch: "Bổn cung có thai, không thể để nó ở cạnh bên người, mấy ngày nay đành nhờ ngươi chuyên tâm chăm sóc cho nó vậy"
Lời nói ôn hòa bình tĩnh, không tìm ra cái gì không đúng. Thu Bạch ngẩn ra, có chút khó xử: "Nhưng nương nương có thai, bên người cũng..."
"Không sao cả." Tịch Lan Vi cười mà lắc đầu: "Trong điện có không ít người hầu hạ. Nhưng nếu giao nó cho người khác, bổn cung không yên tâm."
"Vâng." Cuối cùng Thu Bạch đồng ý, uốn gối phúc thân, ôm mèo con rời khỏi tẩm điện.
...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


