Beta: Huệ Hoàng Hậu
"Hoàng huynh..." Hà Nguyệt Trưởng Công chúa do do dự dự mà mở miệng. Nàng nhìn Tịch Lan Vi, trong lòng điên cuồng giãy giụa.
Một mặt nàng cảm thấy, chuyện này đương nhiên là nên nói rõ ràng sự thật, một mặt lại cảm thấy... cả trái tim Sở Tuyên đều là Tịch Lan Vi, nếu có thể trừ bỏ Tịch Lan Vi thì tốt...
Trong lòng nàng lặp đi lặp lại suy nghĩ này mấy lần, nàng có chút hoảng loạn nâng mắt lên, ánh mắt nàng chạm vào ánh mắt của Sở Tuyên, ngay lập tức nàng không còn có dũng khí nói dối hại Tịch Lan Vi.
Nói dối trước mặt hắn, nàng không mở miệng được.
Hà Nguyệt Trưởng Công chúa ổn định tinh thần, thở ra một hơi rồi tiếp tục nói: "Hoàng huynh, lúc ta chịu Tướng quân nhờ vả đến trong viện của Chiêu nghi nương nương tìm nàng ấy... ta vừa lúc thấy được có người khiêng nàng ấy ra khỏi viện. Người đó nhảy tường mà ra, Chiêu nghi nương nương lại không giãy giụa chút nào, giống như... đã ngất đi rồi."
Trong lòng Hoắc Kỳ và Tịch Lan Vi đều buông lỏng. Đối với Tịch Lan Vi đây là lời chứng cứu mệnh nàng, đối với Hoắc Kỳ thì... chỉ cần hắn xác định người chạy ra khỏi phủ kia không phải Lan Vi là tốt, hắn có thể xử lý chuyện này thỏa đáng.
Lời nói của thân muội muội tất nhiên đáng tin hơn hai tên thái giám kia. Sau khi Hoàng đế nghe xong cũng không có nói cái gì nữa, ngay lúc này hắn cũng chưa làm quyết định, chỉ cho mọi người lui ra ngoài.
---
"Người nọ... Hắn không động vào nàng chứ?" Những lời này Hoắc Kỳ hỏi rất cẩn thận. Giống như không thể không hỏi, lại sợ làm nàng bị tổn thương.
Tịch Lan Vi im lặng lắc đầu, lẳng lặng nói: "Nếu hắn động thần thiếp thì sao thần thiếp còn có mặt mũi hồi cung cùng Bệ hạ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


