*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đồn đãi này, xem như dựa vào mấy lời nghị luận nàng lả lơi ong bướm khi xưa mà dựng nên, rồi lại thêm nội dung mới. Trong cung nói, Duyệt Hân điện của nàng giấu nam nhân, lại nói rất là chi tiết, ngay cả người nọ cao bao nhiêu cũng nói được rõ ràng.
Lời này không thể gạt được Hoắc Kỳ, tất nhiên hắn biết rõ nam nhân "giấu" ở chỗ này là ai, mỗi khi nhắc tới chuyện này, liền thành lời nói đùa giữa hai người.
Tịch Lan Vi đoán, lời đồn đãi đã truyền một thời gian, Hoàng đế lại không hề phản ứng, người sau lưng nhất định cảm thấy kỳ quái mà sốt ruột. Kỳ quái thì không sao, chỉ cần sốt ruột, liền sẽ có chút hướng đi khác.
...
Ánh hoàng hôn nhá nhem phủ xuống đầu cành, tạo ra một cái bóng cây rõ ràng ở trong viện. Tịch Lan Vi vẫy lui mọi người, ngồi yên chờ, nhìn cửa sổ mở một nửa, lại uống non nửa chén trà xanh.
Bên cửa sổ chợt lóe bóng người, trong phòng chung trà được đặt xuống.
"Có chuyện gì? " Hắn đến gần vài bước, dừng lại cách nàng một khoảng cách. Nghỉ chân một lát, hắn nói: "Đồn đãi trong cung, ta đã nghe nói."
"Ồ?" Nàng nhẹ nhàng cười nhạt: "Vậy Sở đại nhân cảm thấy như thế nào?"
"Nữ nhân nhàm chán lên thật là đáng sợ." Hắn đánh giá một câu: "Nàng cùng bệ hạ thì thật là trầm ổn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


