Bất giác thầm than một tiếng, nữ tử si tâm là đáng sợ nhất, cơ bản là không có chuyện nào đáng buồn hơn với chuyện si tâm.
Khẽ thở một hơi, nàng kéo tay Hoắc Kỳ đi xuống bậc thềm dài ở phía trước, mỗi một bước đi thì thêm một phần do dự, rốt cuộc nói: "Bệ hạ đi trước đi... ngày khác thần thiếp đi cũng được. Trước mắt..." Sóng mắt lưu chuyển, nàng nhìn sắc trời, rất nhanh tìm cái cớ thích hợp: "Thần thiếp nên đến Thư Nhan cung để thỉnh an chiều rồi."
"Cùng nhau đi thích hợp hơn." Hắn nắm chặt tay nàng, cười khẽ: "Mấy ngày nay trẫm rất nhiều việc, chỉ sợ lại khó bớt thời gian đi cùng với nàng, nếu làm nàng đi một mình..."
Nếu theo lời nàng nói, vậy hắn sẽ cảm thấy ghen tị.
Vì thế đành phải cùng đi, dọc đường đi nàng cũng không dám nghĩ tới sẽ thấy được tình cảnh gì. Sở Tuyên không có ý tứ kia, nàng cũng cho rằng Tiểu Sương sẽ buông xuống, nhưng khi nàng biết được chuyện này thì vẫn muốn nhanh rời đi... Một bên nhiệt tình một bên vô tình, không tránh được có một phen mất mát.
...
Tới chỗ, bước vào cửa viện, đã thấy Giản Tiểu Sương ở trong sân.
Ước chừng là mới vừa chạy tới, nàng ấy ôm áo choàng ở trong ngực, ngồi trên một khối đá của núi giả ở trong viện, không nói tiếng nào.
Nghe được tiếng vang, nàng ấy nâng đầu, hai mắt thất thần hồi lâu, rồi đột nhiên nhớ tới liền hành lễ bái kiến: "Bệ hạ vạn an, Chiêu nghi nương nương vạn an."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


