Chiều hôm ấy, phỏng vấn vị trí trợ lý đúng giờ bắt đầu.
Nam Bùi và Tống Cảnh Sâm cùng ngồi ở bàn phỏng vấn. Đương nhiên mục đích của hai người hoàn toàn khác nhau. Nam Bùi là vì thụ chính có thể thuận lợi vào được công ty, còn Tống Cảnh Sâm lại là vì muốn nhìn Nam Bùi ghen.
Sau khi buổi phỏng vấn bắt đầu, những người đến ứng tuyển lần lượt có mặt, Nam Bùi lại đang lẳng lặng chờ đợi sự xuất hiện của Trần Vũ.
Tống Cảnh Sâm ngồi bên cạnh, vừa phỏng vấn, vừa dùng khóe mắt quan sát động tĩnh của Nam Bùi, chờ mong thấy được biểu cảm khác lạ nào đó trên mặt cậu. Nhưng khiến hắn thất vọng là, cả quá trình biểu hiện của Nam Bùi đều rất bình tĩnh.
“Mời người tiếp theo.”
Tống Cảnh Sâm dựa người ra sau, chân mày khẽ nhíu, sắc mặt không tốt cho lắm.
Vốn dĩ hắn tới đây là để xem thử phản ứng của Nam Bùi thôi, chứ chẳng có hứng thú gì với vụ tuyển trợ lý này hết.
Lúc này, quản lý bộ phận nhân sự ở bên cạnh hô, “Mời người tham gia phỏng vấn tiếp theo, Trần Vũ.”
Nam Bùi vẫn luôn đợi cái tên này, vừa nghe thấy vậy, lập tức ngồi thẳng người dậy, cầm sơ yếu lý lịch của Trần Vũ lên xem.
Người ở bàn phỏng vấn đều đang khen ngợi bản lý lịch xuất sắc của Trần Vũ.
Kỳ thực, Tống Cảnh Sâm căn bản không hề chú ý dáng vẻ Trần Vũ trông như thế nào.
Nam Bùi trộm vui vẻ trong lòng, rèn sắt khi còn nóng hỏi, “Vậy anh có định tuyển cậu ta làm trợ lý không?” Trong mắt mang theo lo lắng, mong đợi.
Tống Cảnh Sâm liếc Nam Bùi một cái, hai chân vắt chéo, cong môi nói, “Vậy phải xem biểu hiện của cậu ta thế nào.”
Phỏng vấn rất nhanh đã bắt đầu.
Trần Vũ bước vào phòng phỏng vấn.
Cậu ta thoạt nhìn trắng trẻo thon gầy, quả thật rất phù hợp với hình tượng trong nguyên tác.
Sau khi những người phỏng vấn hỏi qua vài câu, đều hướng mắt về phía Tống Cảnh Sâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


