Thị lực của Đoàn Hành rất tốt, cho dù ngoài trời đã tối đen nhưng vẫn nhìn được rất xa, đây cũng xem như một trong những thiên phú giúp cậu ta trở thành tuyển thủ esport thành công. Đổi thành người khác, dưới bóng đêm mờ tối này, chưa chắc đã nhìn ra được người trên bãi cỏ là ai.
Đoàn Hành nhìn Nam Bùi cúi người, không ngừng lục tìm trong bãi cỏ, tìm chiếc vòng tay vừa nãy bị mình ném đi, ngón tay hơi hơi phát run.
Một phút thất thần, cái cốc trong tay cậu ta rơi xuống đất, “choang —-” một tiếng vỡ toang, nước trong cốc bắn lên tung tóe, làm ướt ống quần cậu ta.
Nhưng cậu ta vẫn không có phản ứng, tầm mắt vẫn dán chặt lên bóng người trên bãi cỏ.
Nam Bùi đương nhiên không biết cảnh mình tìm kiếm vòng tay này đã bị Đoàn Hành trông thấy rõ ràng.
Tìm khoảng mười phút, cuối cùng cậu cũng tìm được chiếc vòng tay màu đen trong bụi cỏ lộn xộn, không khỏi thở ra một hơi. Sau đó cậu cầm vòng tay lên, hài lòng trở về xe, lái ra khỏi câu lạc bộ.
Đoàn Hành đứng cạnh cửa sổ, nhìn xe Nam Bùi càng lúc càng xa, đến cuối cùng chỉ còn thấy được ánh đèn phía đuôi xe, mới lấy lại tinh thần.
Ngón tay cậu ta nắm chặt thành quyền, bởi vì dùng sức quá mạnh, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay truyền tới cơn đau nhức, nhưng cậu ta lại vẫn không có chút phản ứng nào.
Rõ ràng hơn cả cơn đau ấy, là bực bội, ghen tị tràn đầy cõi lòng cậu ta.
Hít một hơi thật sâu, Đoàn Hành cầm điện thoại lên, chuẩn bị chất vấn Nam Bùi vì sao lại nhặt chiếc vòng kia về.
Chỉ là một chiếc vòng tay nho nhỏ thôi, lại khiến Đoàn Hành thiếu chút nữa đánh mất toàn bộ lý trí.
Đáng lẽ cậu ta không nên quan tâm tới nó mới phải, trên sân đấu cậu ta là người chiến thắng, ngoài thắng thua của trận đấu, không một thứ gì có thể tác động được tới tâm tình cậu ta.
Nhưng mà bây giờ, cậu ta lại ấu trĩ tới mức đáng cười thế này.
Ngón tay Đoàn Hành không khỏi co lại, lớp vỏ ngoài cứng rắn của điện thoại cấn vào lòng bàn tay cậu ta.
Đúng lúc này, cửa phòng trà bị người đẩy ra, quản lý Nguyễn bước vào.
“Tiểu Đoàn, mọi người đang đợi cậu cùng luyện tập đó.”
Quản lý Nguyễn vừa vào liền trông thấy mảnh vụn của chiếc cốc sứ vương đầy đất, ngây người, nâng mắt nhìn về phía bóng người cao lớn cạnh cửa sổ.
Vẻ mặt Đoàn Hành lạnh như băng, trong mắt là mấy phần cảm xúc đáng lẽ không nên xuất hiện ở độ tuổi này.
“Tiểu Đoàn, cậu làm sao thế?” Quản lý Nguyễn ngơ ngác hỏi.
Đoàn Hành cất điện thoại đi, bày ra dáng vẻ thoải mái đáp, “Không có gì, không cẩn thận làm rơi cốc thôi, lát nữa tôi sẽ dọn.” Giọng điệu nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng vẫn ẩn ẩn chất chứa tâm sự gì đó.
“Cứ để đó đi, lát nữa tôi nhờ dì lao công dọn dẹp cho, đừng để tay bị thương.” Quản lý Nguyễn nhìn Đoàn Hành, nói, trong mắt hiện lên chút do dự. Ông cảm thấy Đoàn Hành không giống như là không việc gì lắm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


