“Đây là ai vậy, đẹp trai thế!”
“Tôi không hoa mắt chứ, là Hoắc Nghiêu hả?”
“Trời ơi…… Là anh ta thật kìa!”
Nhưng lần này Hoắc Nghiêu không chỉ chủ động xuất hiện, mà còn trực tiếp bế bổng cậu lên nữa.
Hoắc Nghiêu cúi đầu nhìn Nam Bùi, trong mắt rõ ràng mang theo mấy phần sốt ruột, “Chân có đau không?”
Đầu óc Nam Bùi một mảnh trống rỗng, ngơ ngác nhìn Hoắc Nghiêu, không biết vì sao anh lại đột nhiên xuất hiện tại đây.
Chân cậu vẫn đau, nhưng Nam Bùi lại vô thức lắc lắc đầu, tiềm thức không muốn để Hoắc Nghiêu phải lo lắng.
Lát sau, cậu lại vội vàng gật đầu, “Hơi hơi.”
Ngón tay Hoắc Nghiêu chầm chậm siết lại, trong mắt xẹt qua một tia đau lòng.
“Tôi đưa cậu tới bệnh viện.” Giọng điệu anh bình tĩnh, mang theo kiên định không cho phép từ chối, “Trước tiên cậu tạm gác chuyện gameshow qua một bên đi.”
Lúc này, ba vị nam chính ở bên cạnh đều để lộ ra biểu cảm khác nhau.
Tống Cảnh Sâm biết Hoắc Nghiêu, cũng biết địa vị của nhà họ Hoắc trong thương giới. Nhưng hắn không biết Nam Bùi thế mà lại quen biết Hoắc Nghiêu, hơn nữa thoạt nhìn còn rất thân thiết thì phải?
Lục Bách Nhiễm cũng biết Hoắc Nghiêu, bởi vì anh có đầu tư vào ‘Mưa sao băng tình yêu’, nhưng y không rõ quan hệ của Nam Bùi và Hoắc Nghiêu là gì.
Đoàn Hành lại hoàn toàn không quen biết gì Hoắc Nghiêu, chỉ có thể dựa vào trang phục trên người đối phương cùng lời bàn luận của những người xung quanh để đoán đây không phải là một người bình thường thôi.
Ba người vốn còn đang tranh đấu với nhau, giờ phút này ánh mắt đều tập trung hết lên người Hoắc Nghiêu đang ôm Nam Bùi trong tay.
Tống Cảnh Sâm lên tiếng đầu tiên, nhìn chằm chằm Hoắc Nghiêu hỏi, “Hoắc tổng? Sao anh lại xuất hiện ở đây?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


