Nam Bùi nuốt một ngụm nước miếng, không dám tiến về phía trước, như thể thứ cậu phải đối mặt lúc này không phải một bữa trưa bình thường, mà là ‘bữa cơm cuối cùng’ vậy.
Cậu cố gắng khiến mình bình tĩnh trở lại.
Đây không phải lần đầu tiên cậu trải qua tình cảnh thế này.
Rất nhanh Nam Bùi đã đè nén được kinh ngạc trong mắt xuống, khôi phục trạng thái bình thường. Đối diện với lời mời của các nam chính, cậu không lập tức đi đến bàn ngồi xuống, mà đứng nguyên tại chỗ như chờ đợi gì đó.
Đáy mắt ba vị nam chính ánh lên vẻ nghi hoặc.
Lát sau, vừa vặn có hai khách mời của chương trình đi đến sau lưng Nam Bùi.
Cậu ngay lập tức giả bộ quen thuộc chào hỏi họ, tiếp đó khéo léo nghiêng người nhường cho họ vào phòng trước.
Hai vị khách mời chọn hai ghế trống ngồi xuống trong tiếng nói cười, vừa hay là chỗ kế bên Tống Cảnh Sâm và Đoàn Hành.
Bởi vì Lục Bách Nhiễm đã rót sẵn nước giúp Nam Bùi, đặt trước ghế, nên vị trí ấy không được chọn.
Sau đó, Nam Bùi mặt không đổi sắc ngồi xuống cạnh Lục Bách Nhiễm.
Lục Bách Nhiễm dùng khóe mắt liếc Đoàn Hành một cái, khóe môi nhịn không được cong lên, giọng điệu dịu dàng nhưng mang theo mấy phần khoe khoang nói, “Vẫn là ngồi canh tôi tốt hơn, nhỉ.”
Tống Cảnh Sâm thì ngược lại, hắn cảm thấy câu nói kia của Lục Bách Nhiễm là đang muốn khoe khoang trước mặt mình, chân mày không khỏi nhíu chặt.
Sau khi lấy cớ tắm ở phòng Nam Bùi tối qua, Lục Bách Nhiễm lại tiếp tục sử dụng quỷ kế để Nam Bùi tới ngồi cạnh mình, những hành động này của y khiến tâm tình Tống Cảnh Sâm hết sức bực bội.
Hắn nghĩ, trước đây rõ ràng mình đã nhắc nhở Nam Bùi là đừng để Lục Bách Nhiễm tiếp cận rồi, vì sao cậu ta lại vẫn có thể mặt không đổi sắc ngồi xuống kế bên Lục Bách Nhiễm như thế chứ. Lẽ nào Nam Bùi nghe không hiểu?
Ngoại trừ ngờ vực với Lục Bách Nhiễm, bất mãn với Nam Bùi, càng khiến Tống Cảnh Sâm khó chấp nhận hơn chính là trạng thái đa nghi của mình lúc này. Hắn cũng không biết vì sao mình lại để tâm tới mỗi một hành động của Nam Bùi như vậy, còn trở nên mẫn cảm thế này nữa.
Lúc dùng cơm, Lục Bách Nhiễm gắp một miếng sườn cho Nam Bùi. Cậu nói một tiếng cảm ơn, Lục Bách Nhiễm cong môi, tâm tình rõ ràng rất vui vẻ.
Y nhìn Nam Bùi, bình tĩnh nói, “Ăn nhiều một chút, anh gầy quá.”
Động tác này rơi vào mắt Tống Cảnh Sâm, liền trở thành khiêu khích rõ ràng.
Lục Bách Nhiễm nói ‘anh gầy quá’ là có ý gì? Lẽ nào cậu ta đang muốn biểu thị mình biết rất rõ dáng người Nam Bùi như thế nào?
Tống Cảnh Sâm nhìn chằm chằm miếng sườn kia, ánh mắt như muốn khoét một lỗ trên bát cơm vậy, ngón tay cũng dùng lực siết chặt.
“Răng rắc!” Không để ý chút thôi, Tống Cảnh Sâm đã bẻ gãy luôn đôi đũa trong tay mình.
Mọi người đều bị dọa ngây người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


