"Đống này là hàng cấm, ngươi tìm nhầm chỗ rồi."
Giọng điệu Barto vẫn tùy tiện như cũ, nói xong liền cúi đầu tiếp tục kiểm kê vật tư, nhưng ngón tay đang siết chặt tờ danh sách mua sắm lại bất giác siết mạnh hơn.
Ngõa Niết chỉ vào mấy khẩu súng trên quầy của nó, "Mấy thứ đó cũng là hàng cấm, chỉ có quân đội mới có quyền sử dụng."
Barto mất kiên nhẫn nói: "Mấy cái đó mà giống nhau được à? Đây là Khu 19 đấy, ai mà chẳng dắt lưng hai khẩu súng. Khu 19 này trừ giống cái ra thì cái gì cũng có, ngươi muốn mua món nào khác ta đều có thể xoay xở cho, riêng đồ dùng dành cho giống cái thì tuyệt đối không."
Ngõa Niết không thèm đôi co, trực tiếp ném một chiếc túi nặng trịch về phía nó.
Barto giơ tay hứng lấy, vốn định đuổi người đi ngay, nhưng nghe thấy tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên bên trong túi, nó chợt khựng lại. Mở ra xem thử, đôi mắt hồ ly lập tức trợn tròn trong tích tắc.
Đây là... Tinh tệ năng lượng...!
Số tinh tệ năng lượng trong túi có hình dạng như quả trứng, to cỡ ngón tay cái, tỏa ra sắc xanh huỳnh quang lấp lánh, thuộc phẩm chất thượng hạng.
"Làm ra được không?" Ngõa Niết hỏi.
"Nhìn mặt ngươi lạ lắm đấy." Barto ướm thử trọng lượng túi tinh tệ này, ít nhất cũng phải trị giá cả triệu thú tệ.
"Ta tới đây tìm việc làm." Ngõa Niết rút ra một thanh đoản đao sắc bén bên hông, ngầm ám chỉ thân phận của mình với Barto.
Barto tặc lưỡi: "Ồ, lính đánh thuê."
Khu vực hỗn loạn như Khu 19 thì thứ không thiếu nhất chính là lính đánh thuê.
Barto có chút do dự. Gã thú nhân này dù có muốn tay chân của mấy kẻ ở Khu 19 thì nó cũng xoay ra được, nhưng đồ dùng dành cho giống cái lại quá nguy hiểm. Dạo này phía trên tra xét rất nghiêm ngặt, mấy gã thú nhân lén lút làm ăn trò này cũng chẳng ai dám công khai trương phô.
Barto không muốn tự chuốc lấy phiền phức, nhưng sự cám dỗ từ túi tinh tệ này lại quá lớn.
Thú nhân một khi đã thoái hóa thành hỗn loại thì sẽ liên tục thoái hóa tiếp, cho đến khi trở thành cơ biến chủng hoàn toàn. Hỗn loại mỗi tháng đều phải tiếp nhận kiểm tra: chỉ cần chỉ số cơ biến vượt quá 50% sẽ bị đưa vào danh sách theo dõi trọng điểm; nếu vượt quá 75% sẽ bị liệt vào hàng ngũ cơ biến chủng và bị xua đuổi ra khỏi thành nội. Một số khu vực vì muốn tránh hậu quả nghiêm trọng hơn thậm chí sẽ xử quyết trực tiếp.
Quy định quản lý ở Khu 19 thì nới lỏng hơn đôi chút. Hỗn loại chỉ cần không xin việc làm là có thể né tránh các cuộc kiểm tra, Cục Quản lý Hỗn loại cũng chẳng buồn đụng tới chúng. Dù sao Khu 19 cũng là khu chiến sự, ngoại trừ mùa đông và mùa xuân ra thì thời gian còn lại có không ít cơ biến chủng tràn vào khu ngoại thành. Hỗn loại thoái hóa thành cơ biến chủng có thêm vài con hay bớt vài con cũng chẳng khác biệt gì, Cục Quản lý chỉ cần định kỳ dọn dẹp là xong. Họ cũng chẳng đời nào thả hỗn loại đi vào khu vực trung tâm Khu 19, nên hỗn loại cũng chẳng đe dọa được gì nhiều tới họ.
Chỉ số cơ biến của Barto đã sắp vượt mốc 50%, đây là kết quả mà nó đã cố sức duy trì ổn định suốt nhiều năm qua. Mùa đông sắp tới, một lượng lớn cơ biến chủng sẽ tràn vào Khu 19, hỗn loại cũng sẽ bị ảnh hưởng mà đẩy nhanh tốc độ biến đổi. Chỉ cần chỉ số vượt quá 50%, tốc độ cơ biến sẽ nhanh gấp mấy lần so với trước kia.
Mà tinh thạch tinh lọc lại có thể giúp hỗn loại ổn định lại chỉ số này. Barto đã dùng hết tinh thạch tinh lọc từ lâu rồi, mà món này không chỉ đắt đỏ mà còn cực kỳ hiếm có.
Nó vẫn đang sầu lo không biết làm sao để kiếm được tinh thạch tinh lọc cho mùa đông này.
"Ta có thể giúp ngươi kiếm đồ." Barto thu lấy túi tinh tệ, nói với Ngõa Niết: "Nhưng ngươi phải trả thêm hai mươi vạn thú tệ nữa, thanh toán dứt điểm."
Ngõa Niết cười khẩy, miết nhẹ lưỡi đao: "Ngươi biết làm ăn buôn bán đấy nhỉ."
Barto: "Ngươi có thể đi tìm người khác, ta chỉ lấy giá đó thôi, thế là đã tính rẻ cho ngươi lắm rồi."
Ngõa Niết suy nghĩ một chút rồi nói: "Bao lâu thì giao hàng? Số tiền lớn thế này ngươi phải đưa hàng chuẩn cho ta đấy. Mùa đông sắp tới rồi, ta không chờ được quá lâu đâu."
"Ngươi thì biết cái gì, mùa đông mới dễ ra tay." Barto nói: "Cái mặt ngươi lạ quắc thế này, ngươi mà tìm người khác thì chẳng ai dám bán cho ngươi đâu, nói không chừng còn chưa ra khỏi Khu 19 đã mất xác rồi."
Ngõa Niết nhìn nó bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Xem ra ngươi là kẻ trong nghề rồi, vậy ta đành ráng chờ thêm chút nữa vậy."
Nói xong, hắn xoay người rời khỏi cửa hàng.
Hắn vừa đi khỏi, "kẻ trong nghề" Barto lập tức xới tung cửa hàng lên, gom góp toàn bộ tài sản chuẩn bị bỏ trốn.
Mẹ kiếp! Nó mới chỉ làm có hai đơn buôn bán đồ Thú Thư hồi còn thiếu tiền thôi mà? Đó đã là chuyện của hai ba năm trước rồi, Thú Liên Minh thế mà vẫn móc móc lại chuyện cũ sao?!
Nó còn lâu mới tin con báo vừa rồi chỉ là một lính đánh thuê bình thường! Người của Thú Liên Minh đã tìm tới tận cửa thì chứng tỏ họ đã nắm chắc bằng chứng trong tay. Nó nhất định phải rời khỏi Khu 19 trước khi mùa đông hoàn toàn phong tỏa nơi này, bằng không con đường duy nhất chờ đón nó chỉ có chết!
Lúc Cốc Ninh trở về chỗ ở thì trời đã tối đen như mực.
Cook vẫn nhiệt tình đón nàng về nhà như mọi khi, quấn quýt lấy nàng mà liếm cọ.
Cốc Ninh lấy thức ăn vừa mua từ trong balo ra: Một túi to ức gà luộc, hai hũ sữa chua, bánh mì mứt trái cây, hai củ khoai tây nướng siêu to, cùng với bánh quy nén và thịt khô dễ bảo quản.
"Cook nhìn xem này, đây là cái gì?" Cốc Ninh vui vẻ mở gói thịt gà luộc đưa tới trước mũi Cook.
Cụm ngửi thấy mùi thức ăn nhưng Cook không tỏ ra quá hưng phấn, mà lại ngửi ngửi khắp người Cốc Ninh. Cũng may, trên người nàng chỉ toàn mùi của con hồ ly Barto.
Ồ, nàng đi tìm Barto.
Cook ôm chầm lấy Cốc Ninh, rúc đầu vào cổ nàng cọ cọ. Chẳng mấy nữa là chú ta có thể ra ngoài tìm thức ăn cho nàng rồi.
Cốc Ninh biết chú ta đang xót xa và lo lắng cho mình nên vỗ vỗ đầu trấn an chú ta.
Được một bữa no nê linh đình, Cốc Ninh nằm ườn ra chiếc sofa cũ kỹ, thỏa mãn vỗ vỗ cái bụng no căng cứng. Đã lâu lắm rồi không được ăn một bữa ngon lành như thế này, Cốc Ninh muốn rơi lệ luôn.
Ăn uống no đủ xong, nàng cuối cùng cũng có thời gian mở thiết bị cầm tay ra.
Bây giờ là 7 giờ tối, đúng lúc các thú nhân kết thúc công việc và nghỉ ngơi, cũng là khung giờ cao điểm lướt mạng.
Số lượng tin nhắn riêng và lời mời kết bạn ở trang quản lý của nàng đã nhiều tới mức đọc không xót nổi, đành tạm thời ngó lơ trước.
Tin nhắn và lời mời kết bạn của thú nhân thì ngoại trừ tán tỉnh tìm bạn đời ra thì cũng là tán tỉnh tìm bạn đời. Xin lỗi nha, khác biệt chủng tộc không tới được với nhau đâu! Nàng chưa từng coi thú nhân là con người, mà chỉ xem họ như loài dã thú có chút tính người mà thôi. Dù đại đa số thú nhân đẹp trai thật đấy, nhưng thân hình to con quá cỡ cũng rất đáng sợ.
Nhìn Cook thế này là vừa vặn nhất rồi, nhưng mà...
Cốc Ninh nhìn về phía Cook. Chú ta đang ngồi xổm bên chân nàng, liếm láp ngón tay dính vụn thức ăn, thỉnh thoảng lại dụi đầu vào người nàng hai cái.
Thôi bỏ đi, khác biệt chủng tộc thật sự không thể thông dâm được!
Cốc Ninh bấm mở đoạn video đã đăng.
Lúc này, lượt người xem đồng thời của đoạn video mười giây này đã vượt qua con số mười vạn.
Cốc Ninh kích động đến mức chà chà hai bàn tay, bấm mở bảng quà tặng.
"Ơ?"
Cốc Ninh nhìn thấy bảng quà tặng đã tích lũy tới hai mươi vạn tiền thưởng, nhưng bảng quà tặng lại ngừng nhảy số, giao diện video cũng không còn hiển thị biểu tượng tiền thưởng nữa.
Lạ thật, tầm này đáng lẽ ra phải có nhiều thú nhân thưởng tiền hơn mới đúng chứ?
Cốc Ninh bấm mở phần doanh thu hậu trường, tổng cộng có 123.500 thú tệ doanh thu. Nàng nhẩm tính, cộng với hơn bảy vạn nàng rút ra hồi chiều thì vừa vặn tròn hai mươi vạn thú tệ.
Cốc Ninh chống cằm suy tư hai giây rồi bấm mở khu vực bình luận.
"..."
Cốc Ninh lướt qua một loạt bình luận, cuối cùng cũng nhìn thấy những bình luận nhắc nhở nàng mở xác thực.
Nàng cũng đã hiểu ra vì sao bảng quà tặng lại dừng lại ở mốc hai mươi vạn tiền thưởng rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
