Cốc Ninh cầm lấy hai khẩu súng mà mình đã chấm.
Barto nhìn thấy động tác của nàng liền hỏi: "Ngươi lấy đâu ra nhiều tiền thế?"
Nếu đổi thành con hỗn loại khác thì nó đã chẳng buồn hỏi thêm một câu, chỉ cần trao tiền trao hàng là xong, nó chả rảnh rỗi quản tiền từ đâu mà ra. Nhưng tiểu hỗn loại trước mặt luôn khiến nó bất giác muốn chú ý tới nhiều hơn một chút.
Cốc Ninh không viết chữ trả lời nó nữa. Nàng vốn biết ít chữ viết của thú nhân, cũng không muốn tiết lộ quá nhiều với Barto.
Barto phòng bị nàng, nàng đồng dạng cũng phòng bị Barto, cho dù Barto là con hỗn loại mà nàng tin tưởng nhất chỉ sau Cook.
Phản tổ hỗn loại có một đặc tính, vì chỉ số thông minh không bị thoái hóa nhiều nên phần lớn sẽ lựa chọn trở thành thương nhân. Một số thành phố thậm chí sẽ không xua đuổi chúng mà chừa cho chúng một chỗ đứng nhỏ, giúp chúng có thể làm việc và sinh sống như một thú nhân bình thường.
Tuy nhiên, việc thoái hóa ít nhiều vẫn ảnh hưởng đến tính cách của chúng. Phần lớn chúng đều xảo trá, tinh ranh và xảo quyệt. Đặc biệt là ở vùng xa xôi hẻo lánh như Khu 19, phản tổ hỗn loại lại càng coi trọng lợi ích hơn cả.
So với những phản tổ hỗn loại khác trên con phố này, Barto vẫn còn chút lương tâm hơn. Thế nhưng hồi Cốc Ninh mới bắt đầu tới đây bán linh kiện phế liệu, nàng cũng từng bị nó ép giá không ít. Nàng thấy nó giúp Cook băng bó vết thương nên biết nó không phải loại hồ ly ác ý gì, thành ra đối với mấy trò tính toán nhỏ nhặt của giới thương nhân ở nó, nàng cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua.
Chỉ số thông minh của Chu Nho hỗn loại không tính là thấp, nhưng cũng không thể biểu hiện quá thông minh kẻo dễ lòi đuôi.
Cây súng giá thấp nhất lúc nãy Barto đưa cho nàng đúng là không lấy đắt, nhưng cũng chẳng phải là rẻ. Mấy ngày trước nàng đã thấy một cây tương tự ở chỗ người bán khác, bán rẻ thì chỉ hơn hai ngàn, còn nếu muốn lừa gà bán đắt một chút thì cũng không vượt quá bốn ngàn. Cốc Ninh vẫn chọn tới chỗ Barto mua vì mức giá nó đưa ra nằm trong khoảng kỳ vọng của nàng.
"Tốt nhất là ngươi đừng có đi trộm đi cướp." Barto nói: "Hỗn loại dính vào mấy vụ đó đều sẽ bị ghi vào danh sách đen. Sau này dù ngươi có đi sang khu khác cũng sẽ bị tra ra rồi đuổi đi, trừ khi ngươi muốn cả đời trốn trốn tránh tránh."
Cốc Ninh nghe thấy lời khuyên nhủ của nó thì có chút bất ngờ.
Barto vẫn không tin nàng lại có nhiều tiền đến thế. Ba ngàn thú tệ đã là mức tiền tiết kiệm kịch trần mà nó có thể nghĩ tới ở nàng. Nó biết nàng làm việc ở công trường gần đây, dựa theo tiền công của nàng và Cook thì cùng lắm cũng chỉ tích góp được chừng đó.
Ba vạn ư? Trừ khi nàng đi giật ví tiền của thú nhân.
"Không có cơm ăn thì cứ tới chỗ ta." Barto gạt hai khẩu súng kia về phía mình, rồi đẩy cây súng lục giá ba ngàn sang cho nàng, "Dùng tạm cây này trước đi. Chờ bao giờ ta kiếm được vé xe cho ngươi và Cook, ta sẽ cho các ngươi thêm một khẩu súng nữa."
Cốc Ninh vớt hai khẩu súng kia trở lại, rồi kéo tay nó chỉ chỉ vào thiết bị cầm tay của nó, ra hiệu bảo nó mở ra vì nàng muốn thanh toán bằng thiết bị.
Dưới ánh mắt chăm chú của nàng, Barto như bị ma xui quỷ khiến mà mở giao diện nhận tiền trên thiết bị cầm tay ra.
Cốc Ninh đưa thiết bị của mình quét qua. Theo một tiếng "Tít!" báo thanh toán thành công vang lên, Barto ngẩn người, nhìn nàng bằng ánh mắt như thể vừa thấy quỷ.
Cốc Ninh nhìn thấy nét mặt của con hồ ly này liền mỉm cười đằng sau lớp khăn che mặt. Nàng làm động tác ra hiệu quay video.
Barto lập tức hiểu ra ngay, đây là tiền thưởng từ việc quay video của nàng.
"Quay video gì?" Barto hỏi: "Ngươi đánh nhau với thú nhân khác à?"
It từng thấy không ít video thú nhân quyết đấu với hỗn loại trên ứng dụng Ấn Trảo, mấy loại video đó tiền thưởng cao lắm. Nhưng cơ bản đều do thú nhân bình thường quay, Chu Nho hỗn loại làm gì có cái đầu óc này. Thường thì thú nhân quay video quyết đấu sẽ bố banh cho hỗn loại một chút phí vất vả.
Ba vạn tệ, ít nhất cũng phải đánh mấy chục trận mới gom đủ ngần ấy. Trừ khi may mắn gặp được gã nào hào phóng, hoặc là chui vào đấu trường ngầm làm bao cát cho người ta đấm.
Lần trước Cook bị thương chính là do đánh nhau quá hăng ở đấu trường ngầm nên mới bị đối phương trả thù một trận nhừ tử.
Cốc Ninh không gật đầu cũng không lắc đầu, coi như mặc định.
Barto giơ tay định kéo khăn che mặt của nàng ra: "Vì tiền mà ngươi không cần mạng nữa à? Có bị thương ở đâu không?"
Trong danh sách mua sắm của nàng có mua không ít thuốc men.
Cốc Ninh đẩy tay nó ra, lùi về sau lắc đầu: Không bị thương.
"Thật không đấy?" Barto đánh giá nàng từ trên xuống dưới. Nàng bọc kín như ninja, chẳng nhìn ra được cái gì. Từ ngày đầu tiên quen biết, nàng đã mặc như thế này rồi. Nó chưa từng được thấy mặt nàng, chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đen nhánh qua lớp kính bảo hộ hơi dơ hèm.
Xác định nàng không bị thương, Barto mới làu bàu: "Tùy ngươi, không bị thương là được rồi. Tên Cook kia còn chưa khỏi đúng không? Nếu ngươi mà cũng bị thương nốt thì nó lấy ai chăm sóc, đến lúc đó lại phiền phức tới ta."
Cốc Ninh nghe vậy liền mỉm cười. Con hồ ly nhỏ này tuy ngoài mặt lạnh nhạt nhưng bên trong lại rất ấm áp, đây cũng là lý do nàng có thể tin tưởng nó.
Barto không hỏi thêm gì nữa, bắt đầu sửa soạn từng món đồ theo đúng danh sách mua sắm của Cốc Ninh.
Biết mình còn phải ở lại Khu 19 ít nhất một tháng nữa, Cốc Ninh ghi thêm một số thứ cần mua vào danh sách. Số đồ nàng mua một lúc quá nhiều nên không thể xách hết được, nàng chỉ lấy hai khẩu súng, thuốc men cùng một vài món đồ lặt vặt nhét vào balo, còn những thứ khác Barto sẽ ship tới tận nhà cho nàng.
"Mấy thứ này lát nữa ta sẽ gửi tới sau." Barto nhìn danh sách đồ nội thất cần mua rồi nói. Có vài thứ nó còn phải đi gom từ tay người khác nữa.
Cốc Ninh gật đầu, rồi lại chuyển thêm một khoản tiền qua mạng cho nó. Nàng trả dư ra một phần nhờ nó đổi thành tiền mặt giùm. Ở chỗ Barto nàng mới dám dùng thanh toán trực tuyến, chứ ở chỗ những người khác thì tuyệt đối không thể. Hầu như chẳng có hỗn loại nào dùng thiết bị cầm tay để trả tiền cả. Tiền tài không được tiết lộ, nếu nàng dùng thanh toán trực tuyến thì rất dễ bị những gã thú nhân bất hảo bám theo.
Vì một tháng nữa mới có thể rời khỏi Khu 19, nàng chỉ nhờ Barto đổi giúp 5.000 thú tệ tiền mặt: 3.000 tệ dùng để trả tiền thuê nhà tháng sau, số còn lại dùng cho sinh hoạt hàng ngày.
Tiền mua hai khẩu súng cộng với tiền đổi mặt vừa vặn dùng hết 35.000 tệ đã rút về. Barto tính chiết khấu cho nàng nên những vật phẩm khác không lấy thêm tiền, tất cả đều bao trọn gói trong 30.000 tệ kia.
Xong xuôi mọi việc, Cốc Ninh hẹn giờ giao hàng với Barto rồi rời khỏi cửa hàng. Sau đó nàng đi mua thêm ít đồ ăn, lúc này trời cũng đã bắt đầu sập tối.
Màn đêm ở Khu 19 đến rất sớm. Tuy thời tiết chưa tới mức quá lạnh nhưng đã là cuối thu. Nghe nói trước khi mùa đông tới ở Khu 19, các cơ biến chủng sẽ đi săn bắt với tần suất dày đặc. Bởi vì mùa đông ở Khu Không Người cực kỳ khắc nghiệt, cơ biến chủng muốn tích trữ đủ năng lượng trước khi mùa đông tràn về nên sẽ mò vào các khu vực thú nhân gần đó để tìm kiếm con mồi. Đây cũng là lý do vì sao quân đội lại chọn đúng thời điểm này để vây quét cơ biến chủng.
Mùa đông ở Khu 19 sẽ vô cùng hà khắc, tất cả thú nhân đều phải chuẩn bị kỹ càng trước khi mùa đông tới. Cốc Ninh cũng cần chuẩn bị sẵn sàng cho một tháng sắp tới.
Không lâu sau khi Cốc Ninh rời khỏi cửa hàng của Barto, một bóng dáng cao lớn bước vào bên trong.
Barto đang mải kiểm kê và dọn dẹp lại đống đồ Cốc Ninh đặt.
"Hôm nay nghỉ bán rồi, muốn mua gì thì ngày mai quay lại." Barto cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên, cất tiếng.
Sạp hàng của nó ở bên ngoài, thường thì những kẻ trực tiếp đi thẳng vào trong cửa hàng đều là khách quen, đồ muốn mua cũng thuộc dạng tương đối nhạy cảm.
"Mới chừng này giờ đã nghỉ bán rồi sao?"
Nghe thấy giọng nói xa lạ này, chuông cảnh báo trong lòng Barto lập tức reo lên. Nó ngẩng đầu nhìn kẻ mới tới.
"Ngươi muốn mua cái gì?" Barto nhanh chóng đánh giá gã thú nhân trước mặt một lượt rồi đi thẳng vào vấn đề.
Ánh mắt Ngõa Niết lướt qua một lượt quanh căn cửa hàng u tối: "Đồ của 'cái đó'... ở đây có không?"
Barto hừ lạnh một tiếng: "Ta không biết ngươi muốn mua cái gì cả. Có gì thì nói thẳng ra."
Ngõa Niết nhìn chằm chằm vào nó: "Đồ dùng dành cho giống cái, có không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



