Đợi đến khi khối bột được kéo thành những sợi mì mỏng manh, nàng liền thả ngay vào nồi nước đang sôi sùng sục. Cùng lúc đó, chảo dầu bên cạnh cũng đã nóng lên, nổ lách tách vui tai.
Nàng nhanh tay trút hành tỏi băm vào chảo nóng phi thơm lừng. Tiếp đó, Lê Thư Hòa điệu nghệ dùng một tay đập ba quả trứng gà vào bát đánh tan. Khoảnh khắc lớp trứng vàng ươm trút vào chảo dầu nóng, một tiếng "xèo" vang lên kèm theo làn khói trắng bốc lên nghi ngút, trứng nhanh chóng phồng rộp lên, nhuộm vàng ươm cả một góc chảo.
Nàng tiếp tục trút phần cà chua đã thái nhỏ vào chảo, xào cho đến khi tươm ra thứ nước xốt sền sệt. Mùi chua chua ngọt ngọt quyện cùng hương trứng thơm lừng bùng nổ lan tỏa khắp không gian, hấp dẫn đến mức khiến người ta phải thèm thuồng nuốt nước bọt ực ực.
Gã đầu bếp lùn bên kia đang cặm cụi, dồn hết tâm trí để tỉa hoa. Chợt ngửi thấy mùi thơm nức mũi bay tới, tay gã run lên bần bật, buột miệng kêu "Ái chà" một tiếng. Thôi xong, đôi mắt của tác phẩm điêu khắc đã bị gã tỉa lệch mất rồi.
Một lát sau, thấy những sợi mì đã chín và nổi bồng bềnh trên mặt nước, Lê Thư Hòa liền dùng vợt vớt ra. Nàng khéo léo vẩy ráo nước rồi cho mì vào một chiếc bát sứ trắng muốt. Cuối cùng, nàng rưới lên trên một lớp nước xốt cà chua ánh đỏ bóng bẩy. Sắc vàng ươm của trứng vụn hòa quyện cùng sắc đỏ tươi của cà chua, điểm xuyết thêm chút hành lá xanh mướt rắc lên trên, tạo nên một tổng thể vô cùng bắt mắt.
"Đã hết giờ!" Mạnh Hoài canh đúng khắc liền cất tiếng hô to, yêu cầu ba người họ lần lượt bưng món ăn đã hoàn thành lên phía trước.
Người đầu tiên tiến lên là gã đầu bếp lùn. Hắn vốn tự xưng là bếp phó của Thiên Hương Lâu, lúc này đang cẩn thận bưng lên một đĩa "Long Phụng Trình Tường" được tỉa tót cầu kỳ từ củ cải đỏ. Thoạt nhìn, hình dáng món ăn quả thực vô cùng tinh xảo.
Mạnh Hoài nhìn lướt qua đĩa thức ăn, thầm công nhận tên này cũng có chút tài nghệ. Rồng và phượng quấn quýt lấy nhau vô cùng sống động, bên dưới còn được lót thêm một vòng hoa tỉa khéo léo. Ơ kìa... Sao đôi mắt của con rồng này trông như bị điêu khắc lệch thế nhỉ?
Thôi bỏ đi, trong một thời gian ngắn ngủi mà tỉa tót được đến mức này cũng đã là chuyện không dễ dàng gì. Suy cho cùng, điều quan trọng nhất vẫn là hương vị của món ăn.
Nghĩ vậy, Mạnh Hoài liền cầm đũa lên, gắp thử một cánh hoa củ cải bỏ vào miệng.
"Phì!" Hắn còn chưa kịp nhai kỹ đã vội vàng nhổ toẹt ra ngoài, rồi tức giận chửi ầm lên: "Ngươi làm cái quái quỷ gì thế này hả! Sống nhăn răng! Ngươi bưng đồ ăn sống lên đây làm cái gì? Một bãi phân, dẫu có điêu khắc đẹp đẽ đến mấy thì nó vẫn cứ là phân mà thôi!"
Mạnh Hoài gắt gỏng nhổ thêm một bãi nước bọt, vội vàng lấy nước súc miệng. Hắn chẳng thèm nể nang chút thể diện nào, gầm lên giận dữ: "Cút xuống ngay! Đừng có đứng lù lù ở đây chọc mù mắt ta nữa!"
Gã đầu bếp lùn vừa xám xịt lùi xuống, trên mặt gã đầu bếp béo lập tức hiện lên nụ cười đắc ý. Vốn dĩ hắn cứ đinh ninh tên lùn kia là đối thủ cạnh tranh đáng gờm nhất của mình. Giờ thì hay rồi, kẻ đó đã bị loại, vậy cái ghế bếp trưởng của Đại Lý Tự này chẳng phải đã chắc mẩm là vật trong túi hắn rồi sao?
Đợi đến khi gã béo hớn hở bưng món ăn lên đặt xuống bàn, Mạnh Hoài liền cẩn thận quan sát một phen. Món cải thảo hầm thịt heo, thoạt nhìn trông cũng khá bài bản và quy củ.
Mạnh Hoài từ tốn vươn đũa gắp một miếng. Thế nhưng, thức ăn vừa mới trôi xuống họng, hắn đã lập tức gào lên thất thanh: "Nước đâu, mau mang nước cho ta."
Gã đầu bếp béo nghe vậy cũng đành xám xịt mặt mày, tiu nghỉu lùi bước.
Khi đó, chỉ còn lại Lê Thư Hòa, Mạnh Hoài cũng chẳng còn tâm trạng thử món nữa. Vừa nãy ngửi thấy mùi hương kỳ lạ, hắn vốn tưởng lần này cuối cùng cũng tìm được đầu bếp đáng tin cậy, không ngờ từng người một, thử món mà suýt chút nữa thì tức đến nghẹn thở!
"Mạnh đại nhân." một tiếng gọi trong trẻo vang lên: "Ngài còn chưa thử món của ta mà."
Mạnh Hoài ngẩng đầu, thấy tiểu nương tử trước mắt mắt hạnh cong cong, trong lúc nói chuyện hai lúm đồng tiền duyên dáng hiện trên má. Vừa nghĩ đến món rau xanh xào quả đỏ của Lưu sư phụ ban nãy, trán Mạnh Hoài lại giật giật. Hắn vốn định bỏ qua món này, không thử nữa, nhưng tiểu nương tử trước mắt, mặt mày hiền hòa, nếu không nếm thử thì có vẻ nàng hơi đáng thương.
Thôi vậy, dù có dở đến mấy hắn cũng sẽ nói vài lời động viên, kẻo người ta lại nói hắn quá vô tình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
