Ba người cùng chắp tay hành lễ với Mạnh Hoài, cung kính gọi một tiếng: "Mạnh đại nhân."
Thấy vậy, Mạnh Hoài chỉ khẽ nâng tay đáp lễ rồi đi thẳng đến bên bệ bếp. Hắn chỉ vào mấy sọt nguyên liệu đang chất đống trên mặt đất, dõng dạc nói: "Chỗ nguyên liệu này các ngươi cứ tùy ý sử dụng. Trong thời gian một nén nhang, mỗi người phải làm ra một món ăn."
Lê Thư Hòa đưa mắt nhìn lướt qua đống nguyên liệu trên mặt đất, chỉ thấy la liệt đủ loại rau củ quả và thịt heo tươi ngon. Thấy cảnh ấy, cõi lòng nàng lại thêm phần an tâm.
Dù những lời đồn đại về nhà ăn của Đại Lý Tự nghe có vẻ ly kỳ, nhưng không thể phủ nhận đãi ngộ ở đây cực kỳ tốt. Thêm vào đó, nguyên liệu dùng cho các bữa ăn hằng ngày đều thuộc hàng tươi ngon bậc nhất.
Nàng khẽ ngước mắt, nhìn sang hai vị đầu bếp đang cùng tham gia tuyển chọn với mình. Nàng thầm nghĩ, nếu nơi này thực sự tồi tệ đến thế, thì hai kẻ luôn tự xưng là đầu bếp trứ danh kia cớ sao lại phải cất công đến đây ứng tuyển?
Thế gian muôn hình vạn trạng, lòng người cũng mỗi người một vẻ. Có lẽ chỉ là nhà ăn Đại Lý Tự xui xẻo vớ phải vài kẻ làm công rắp tâm bất lương mà thôi. Còn nàng, chỉ cần bản thân làm việc không thẹn với lương tâm, thì cớ gì phải bận tâm đến dăm ba lời đồn đại ấy.
Giữa lúc nàng đang mải miết trầm tư, giọng nói của Mạnh Hoài lại một lần nữa vang lên: "Ba vị sau khi tự mình chọn xong nguyên liệu thì hãy nhận lấy một bệ bếp, chúng ta bắt đầu thôi."
Nghe vậy, Lê Thư Hòa mới vội thu hồi dòng suy nghĩ miên man. Nàng trấn tĩnh lại tinh thần, tiện tay cầm lấy một chiếc rổ tre rồi bắt đầu nghiêm túc lựa chọn nguyên liệu.
Lúc này đã qua giờ ngọ thiện (bữa trưa), vị Mạnh đại nhân đây đến khảo hạch bọn họ vào giờ này, e rằng hắn vẫn chưa kịp dùng bữa. Hay là... cứ làm một món gì đó ăn cho chắc bụng nhỉ?
Đang mải mê chọn tới chọn lui, bước chân nàng bỗng dừng lại trước những quả cà chua căng mọng, tròn trịa. Cà chua mang hương vị chua chua ngọt ngọt, dùng để làm một món khai vị thì quả là chuẩn không cần chỉnh.
Nghĩ là làm, nàng liền nhặt vài quả bỏ vào rổ tre, lấy thêm mấy quả trứng gà cùng một túi bột mì, sau đó mang ra một góc bắt đầu rửa sạch.
Về phần Mạnh Hoài, ngay từ lúc ba người họ bắt đầu chọn nguyên liệu, hắn đã âm thầm quan sát. Thấy hai gã đầu bếp, một lùn một béo, lấy đi không ít thịt heo và rau củ, lại nhìn dáng vẻ lựa chọn thuần thục của họ, hắn thầm đánh giá hai tên này xem ra cũng có chút tay nghề.
Thế nhưng, khi quay sang nhìn vị tiểu nương tử trẻ tuổi kia, hắn lại thấy nàng ngó nghiêng một hồi, rồi rốt cuộc lại chọn mấy cái quả đỏ chót kia!
Loại quả này Mạnh Hoài có biết, bởi mấy hôm trước nhà ăn của Đại Lý Tự vừa mới nấu xong. Lúc đó, Lưu sư phó đã lấy thứ đồ quỷ quái này đem xào chung với rau xanh. Kết quả là làm ra một đĩa thức ăn dở dở ương ương, sống chẳng ra sống mà chín cũng chẳng ra chín, lại còn chua đến mức làm hắn ê buốt cả răng!
Lê Thư Hòa đương nhiên không hề hay biết những suy nghĩ ấy. Sau khi thắt gọn tạp dề, nàng cầm dao khía một đường chữ "thập" lên quả cà chua, chần qua nước sôi cho mềm rồi ngâm vào nước lạnh để dễ dàng lột vỏ.
Trong đầu nàng cũng nhẩm tính sơ qua sức ăn của Mạnh đại nhân, sau đó đặt những quả cà chua đã lột vỏ lên thớt, thái thành từng miếng nhỏ rồi xếp gọn gàng vào đĩa cùng với hành tỏi đã băm sẵn.
Khi Mạnh Hoài lượn lờ quay lại chỗ này, hắn liền thấy vị nương tử kia làm ăn chẳng có chút quy củ nào, lại dám để chung gia vị lẫn lộn với mớ quả đỏ chót kia. Giờ thì hay rồi, trong lòng hắn đã triệt để gạch một dấu chéo to đùng cho nàng.
Kẻ này coi như bỏ đi, không cần phải bận tâm thêm nữa. Trọng tâm bây giờ chỉ là xem hai vị sư phó kia liệu có làm ra được món ăn nào vừa miệng hay không mà thôi.
Về phần Lê Thư Hòa, nàng hoàn toàn không chú ý đến người đang đứng phía sau mình. Hôm nay nàng mặc áo khá dày, lại phải đi bộ một quãng đường dài, nên lúc này trên trán đã rịn ra lấm tấm mồ hôi.
Nàng rắc một chút bột mì lên thớt rồi bắt đầu nhào nặn. Cây cán bột trong tay nàng múa lượn điêu luyện, kéo kéo giật giật, thoăn thoắt hệt như người của gánh xiếc tạp kỹ. Thế nhưng, cảnh tượng ấy lọt vào mắt Mạnh Hoài ở đằng xa lại khiến hắn càng đinh ninh rằng nàng chỉ giỏi múa may quay cuồng, làm mấy trò hoa mỹ vô bổ, nên hắn lại càng lắc đầu ngán ngẩm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



