Cái đầu tròn được đặt lại vào lòng cô dâu, Bạch Dạ bảo đối phương đứng dậy, đi đến trước bàn trang điểm, ngồi xuống ghế.
Còn anh đứng sau ghế, xoa bóp vai cổ cho cô ta.
Bàn trang điểm có một tấm gương lớn, Bạch Dạ thấy rõ mình và đối phương.
Mặt anh trắng bệch, môi đang run.
Còn đối phương toàn thân màu đỏ, chất lỏng đỏ tươi từ cổ chảy ra, nhưng lại rất thảnh thơi lắc lư trái phải, dường như đang tận hưởng massage.
"Đúng vậy, sang bên trái một chút."
"Bên phải, có một chút, lúc nãy ngồi kiệu hoa tựa vào ngủ thiếp đi, hơi tê."
"Cậu dùng lực mạnh hơn một chút đi, chưa ăn cơm à?"
Bạch Dạ chỉ cười, gật đầu nói được.
Bạch Dạ sợ đến ngây người, thế này có bị trừ tiền không?
"Chị ơi, em không cố ý." Bạch Dạ sắp khóc rồi.
Nghĩ đến việc khách hàng có thể sẽ đánh giá xấu, nghĩ đến việc sẽ bị trừ tiền, tim đau đến mức không thở nổi.
Nửa người cô dâu sụp xuống, nửa còn lại vẫn có thể cử động, cô ta duỗi tay ra kéo mình lên, sau đó lắp lại hoàn chỉnh.
"Không sao, thế này là được rồi."
Bạch Dạ gật đầu, lần massage tiếp theo dù có chết cũng không dám dùng lực mạnh.
Cô dâu cứ lẩm bẩm, lúc thì nói "không tệ", lúc thì chê "không tốt", giày vò hơn một tiếng đồng hồ, lúc này mới nói một câu: "Thôi được, cũng sắp trưa rồi, cứ thế đi."
Nói xong, ôm đầu mình lên, đặt trước bàn trang điểm.
Cô ta xoay xoay cái đầu, sau đó vén khăn trùm đầu màu đỏ lên.
Một đôi mắt đầy máu trợn to, đối diện với cơ thể, nở một nụ cười: "Thật thoải mái, cuối cùng vai cũng không đau nữa."
Nói xong, mắt ngước lên, cười càng vui hơn: "Cảm ơn, tay nghề của cậu không tệ."
Bạch Dạ không kịp né, đối mặt với đôi mắt này, đối phương đang nói "cảm ơn", còn anh thì thấy rõ đôi mắt đó vì cười mà "tí tách tí tách", rỉ máu liên tục.
Máu chảy xuống như nước mắt, khuôn mặt trắng bệch lập tức bị nhuộm thành màu máu.
"Làm hỏng trang điểm rồi, tôi phải dặm lại."
Không biết cô dâu lấy đâu ra một bộ đồ trang điểm, cúi xuống, chuyên tâm trang điểm cho mình.
Bạch Dạ muốn đi, nhưng không đi được, anh nhớ rõ chú rể đã nói, trước khi ăn trưa, còn có một nghi lễ nữa phải làm.
"Đẹp không?"
Cô dâu ngẩng đầu lên, cái đầu đặt trên bàn trang điểm, miệng há ra ngậm vào.
Bạch Dạ hoàn hồn "cố gắng" nhìn một cái, gật đầu: "Khi kết hôn, cô dâu luôn là người đẹp nhất."
"Cậu cũng biết nói chuyện đấy." Cô dâu tiếp tục trang điểm.
Bạch Dạ lại nói, lần này rất chân thành: "Chị ơi em nói thật, dù chị có trang điểm hay không, chị vẫn luôn là người xinh đẹp nhất. Vì hôm nay chị vui nhất, hạnh phúc đã thể hiện trên mặt, niềm vui làm người ta cười tươi, hạnh phúc làm người ta viên mãn."
"Song Song, nghi lễ bắt đầu rồi."
Cửa phòng bị đẩy ra, chú rể đứng ở cửa, vui mừng nói: "Anh đưa em xuống nhé?"
Cô dâu đáp một tiếng, thêm một nét ở đuôi mắt, có vẻ đã hài lòng, lúc này mới gắn đầu lại.
Bạch Dạ đi theo hai vợ chồng mới cưới xuống lầu, chỉ thấy ghế sofa và bàn trà trong phòng khách đã được dọn sạch, từ cửa đi vào, hai bên trái phải những chiếc ghế tựa bằng gỗ lim được xếp ngay ngắn.
Cuối hai hàng là một cái bàn tám người, hai bên bàn cũng đặt hai chiếc ghế gỗ lim.
Bạch Dạ nghe người bên cạnh nói chuyện phiếm, lúc này mới biết cái gọi là nghi lễ chính là lễ dâng trà của cô dâu khi vào nhà.
Cô dâu dâng trà cho các trưởng bối bên nhà trai, gọi người, sau đó nhận lì xì, từ đó trở đi là người một nhà.
Nhưng Bạch Dạ không hiểu lắm, tại sao chuyện này lại không được tiến hành trên bàn ăn?
Cô dâu nâng ly rượu, đứng dậy kính các trưởng bối một ly, uống xong là được rồi mà?
Một người phụ nữ trung niên bên cạnh bật cười: "Anh bạn trẻ, cậu là người nhà gái đến à? Lễ nghi bên đó của cậu không chu đáo rồi, việc đổi cách xưng hô dâng trà này phải chính thức, lát nữa cô dâu còn phải quỳ nữa đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)