Nghĩ một lúc, chú rể lại nói: "Cậu làm tốt vào, tôi sẽ lì xì thêm cho cậu."
Lì xì?
Ý gì đây, là nói mình có thể nhận việc riêng sao?
Nghĩ đến phần cơm chiên trứng do bà lão lúc trước tặng, Bạch Dạ không khỏi mong đợi món lì xì của chú rể.
"Anh ơi, anh nói gì vậy, lì xì gì chứ, ngày vui, chủ yếu là để các anh vui thôi."
Bạch Dạ không nói hai lời, đứng ngay bên trái cô dâu, thậm chí còn khoác tay cô dâu: "Từ bây giờ, em là người nhà của chị."
"Cậu tốt lắm, cố gắng lên nhé, nếu làm tốt, tôi cũng sẽ lì xì cho cậu."
Bạch Dạ hạnh phúc muốn xỉu.
Đây là phó bản hạnh phúc cấp thiên đường gì vậy, nếu tất cả các nhiệm vụ giúp việc đều gặp được những khách hàng dễ tính như thế này, thì tôi có thể làm thêm 100 đơn nữa!
Bạch Dạ đi theo cô dâu lên lầu, hộ tống người đến phòng tân hôn.
Căn phòng này, lúc trước anh đã vội vàng nhìn qua một lần, bây giờ đi vào đứng trong phòng, nhìn kỹ lại, phát hiện cũng không có gì quái dị.
Giường và tủ quần áo đều được làm bằng gỗ thật, dùng loại gỗ gụ tốt, trên giường trải một lớp chăn cưới màu đỏ, lớp ngoài của chăn là gấm, thêu hình uyên ương nghịch nước.
Cũng không biết người tốt bụng nào còn rắc rất nhiều cánh hoa lên trên.
Cô dâu ngồi trên giường cưới, vẫn dùng khăn trùm đầu che kín.
Bạch Dạ nghĩ, chắc là phải đợi đến tối uống rượu giao bôi, do chú rể đến vén lên.
Nhưng giây tiếp theo, lại thấy cô dâu duỗi hai tay ra, đỡ lấy cổ mình "rắc rắc..."
Cái đầu đang che khăn trùm đầu màu đỏ, cứ thế bị nhẹ nhàng nhấc ra.
Nhấc ra?
Nhấc ra!
Chết tiệt!
Bạch Dạ trợn tròn mắt, ngây người, phản ứng chậm chạp.
Tình huống gì đây?
Cô dâu duỗi tay ra, sờ sờ vào cổ, sờ thấy một vũng máu, cũng không để ý, lau hai cái lên chăn.
Sau đó xoay xoay cổ nhìn xung quanh, dường như cuối cùng cũng tìm đúng hướng, nói: "Cậu qua đây."
Bạch Dạ toàn thân nổi da gà, vẫn chưa hoàn hồn.
Cô dâu có chút không kiên nhẫn: "Còn không mau qua đây!"
"À! Ồ."
Bạch Dạ cố gắng lờ đi vết máu đỏ tươi ở cổ đối phương, cũng như mặt cắt máu thịt bầy nhầy.
Vừa đi vừa điều chỉnh góc nhìn, nhưng không thể tránh khỏi, để tôn trọng đối phương, thì phải nhìn thẳng về phía trước.
Mà phía trước, thảm không nỡ nhìn.
"Chị ơi, chị có gì dặn dò?"
Tim Bạch Dạ đang run rẩy, nhưng vì lì xì, anh cảm thấy mình vẫn có thể chịu đựng được.
Cô dâu không nói hai lời, rất dứt khoát ném đầu qua, Bạch Dạ vô thức đỡ lấy, cái đầu tròn đầy máu me, cứ thế rơi vào lòng anh.
"???"
"!!!"
Lần này, Bạch Dạ run cầm cập.
"Chị ơi, thế này không hay lắm đâu. Ý em là, đầu của chị, chắc chỉ có anh trai mới được ôm."
Cô dâu cười: "Cậu là một thanh niên, còn để ý mấy chuyện này à? Không sao đâu, chỉ cần cậu không vén khăn trùm đầu lên là được."
"Thế thì không được! Em sao dám chứ!"
Ai biết dưới khăn trùm đầu rốt cuộc là thứ gì, lỡ như còn đáng sợ hơn thì sao?
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng lời nói ra lại là: "Chị là cô dâu mà, khăn trùm đầu màu đỏ của chị chắc chắn phải do chú rể đến vén lên, việc của anh trai, ai dám cướp? Muốn làm phản à!"
"Thôi được, cậu cứ ôm đi. Ôi, cái đầu trang sức này nặng quá, đeo đau cả cổ."
Nói xong, thân thể không đầu xoay qua xoay lại, một tay thì liên tục xoa bóp cổ.
Xoa bóp một lúc, cảm thấy không ăn thua, lại nói: "Cậu qua đây, giúp tôi xoa bóp vai."
Bạch Dạ ôm đầu, trong lòng tê liệt, nhưng vẫn yếu ớt phản kháng: "Không hay lắm đâu, đầu của chị quý giá như vậy, em không ôm, cũng không biết để đâu."
"Để vào lòng tôi."
Bạch Dạ muốn nói không, nhưng lời đến miệng lại là: "Được ạ, nghe lời chị."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
