Vào tháng 11, trong nhà cuối cùng cũng lắp đặt điện thoại được, điện thoại là điện thoại bàn xoay số kiểu cũ, đã là điện thoại mới nhất hiện nay.
Hàng xóm láng giềng biết được Diệp gia lắp đặt điện thoại, đều chạy tới nhà bọn họ xem của lạ, tuy không ít người đều từng dùng từng thấy ở bưu cục hoặc là trong cơ quan đơn vị, nhưng mà điện thoại tư nhân ở con phố này đây vẫn là cái đầu tiên.
Mọi người đều hưng phấn nói: “Lão Diệp, về sau nếu nhà bọn tôi có điện thoại, cũng có thể gọi tới nhà ông chứ?”
Diệp Thụy Niên cười ha hả nói: “Có thể, có gọi lại thì bọn tôi hỗ trợ kêu một tiếng.
Nhận điện thoại 1 mao 1 lần, gọi điện thoại trong thành phố với khoảng cách ngắn thì 5 mao 1 phút, gọi đường dài trong nước thì 1 tệ 2 mao 1 phút đồng hồ, đường dài quốc tế thì miễn đi, chỗ tôi đây gọi không tới.
Lúc gọi điện nhất định chú ý, ngàn vạn đừng có vượt quá thời gian, nhiều một giây đều phải tính thêm 1 phút đồng hồ.” Vì sao nhận điện thoại còn lấy tiền, bởi vì bọn họ lắp đặt điện thoại đã tốn 2800 tệ, hàng tháng còn phải nộp 12 đồng tiền phí máy bàn cho tổng đài điện thoại, nếu như mọi người chỉ nhận điện thoại mà không gọi điện thoại, như vậy thì điện thoại trong nhà này đã hoàn toàn luân lạc thành điện thoại công cộng miễn phí, còn phải làm chân chạy đi gọi người.
Thật ra thì phí điện thoại đường dài 1 tệ 2 mao một phút đồng hồ cũng không tính đắt, bởi vì đầu năm nay đánh điện báo là ấn theo chữ mà thu phí, một chữ 0,145 tệ, hơn 1 đồng tiền để gọi điện với đánh điện báo, thì đương nhiên gọi điện càng có lợi.
Hơn nữa dân chúng không có chuyện quan trọng thì đều sẽ không gọi điện, cho nên công năng chủ yếu của cái điện thoại này của Diệp gia về sau phỏng chừng chính là nhận điện thoại, đương nhiên, vốn dĩ nhà bọn họ lắp đặt nó chính là vì nhận điện thoại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)