Thầy Quách nguyện ý hỗ trợ, điểm ấy hoàn toàn ngoài dự kiến của Diệp Tuệ, cô đương nhiên là cảm kích cùng vui sướng.
Nhưng mà vui sướng qua đi, sầu lo lại xông vào lòng: Đưa Doãn Văn đến Bắc Kinh đi học, quyết định này tốt sao?
Bắc Kinh là dưới chân thiên tử, tài nguyên của thiên hạ đều hội tụ ở trong này, ở trong này, người ta có thể bất thình lình trở nên tốt, cũng có khả năng xấu đến mi không tưởng tượng ra được, bởi vì đủ loại dụ hoặc thật sự là quá lớn, hơi phóng túng chút thôi, có thể chính là vực sâu vạn trượng.
Doãn Văn có thể thích ứng cuộc sống ở Bắc Kinh chứ? Hơn nữa làm học sinh ngoại lai xếp lớp vào, những vấn đề mà thằng bé phải đối mặt nhiều lắm, thằng bé sẽ bị bạn học bài xích chứ? Thằng bé có thể thuận lợi sinh tồn trong hoàn cảnh lạ lẫm sao?
Nhưng mà vào lúc Tiểu Tuyết biết được tin tức này thì đặc biệt cao hứng, cô bé hi vọng anh hai có thể đến Bắc Kinh học, như vậy thì cô bé liền có bạn nè.
Diệp Tuệ lý giải hưng phấn của Tiểu Tuyết, tuy dù cho không thể thường gặp mặt, nhưng mà nghĩ đến anh trai ở ngay bản địa, cô bé sẽ liền không cảm thấy cô độc, không có chỗ dựa như vậy.
Ngụy Nam nghe Diệp Tuệ nói tới nỗi lo khi Doãn Văn muốn đến Bắc Kinh học, liền chủ động gánh vác lấy trách nhiệm giám sát Doãn Văn: “Anh sẽ dạy thằng bé phân rõ thị phi cùng nguy hiểm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)