Lúc Diệp Chí Phi về nhà, người nhà đang ăn điểm tâm, Diệp Tuệ có chút kinh ngạc nhìn Diệp Chí Phi: “Anh, sớm vậy mà anh đã đi ra ngoài? Ăn chưa?”
Diệp Chí Phi không để ý cô, xụ mặt lên lầu.
Diệp Thụy Niên mất hứng nhìn bóng lưng anh ấy: “Em con hỏi con đó, con nói cái gì đi chứ.”
Diệp Tuệ lưu ý đến thần sắc anh cả, nghĩ rằng chứ không phải là đã đi tìm Tân Bội? Cô đè thấp giọng nói: “Ba, quên đi, anh con có thể là tâm tình không tốt.”
Diệp Thụy Niên uống một húp canh: “Tết nhất, tâm tình có gì mà không tốt?” Lại nói còn vừa được thả ra, đây là việc vui lớn như trời, còn có gì mà mất hứng.
Diệp Tuệ nói: “Anh con đã lớn như vậy rồi, còn không cho phép có chút tâm sự à?”
Chờ ăn cơm rồi, người trong nhà đều ai có việc người nấy chuẩn bị ăn Tết, Diệp Thụy Niên dẫn mấy đứa nhỏ đi chợ chọn mua hàng Tết chưa chuẩn bị đủ, Lưu Hiền Anh ở nhà chuẩn bị cơm tất niên cùng xôi dầu đường*, Diệp Tuệ thì phụ trách viết câu đối xuân.
Cô suy nghĩ một chút, thả dao rọc giấy xuống, đi lên lầu xem anh cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)