Ngụy Nam không ngủ lại ở nhà Diệp Tuệ, anh giấu 1200 đồng về nhà.
Đây là ý của Diệp Tuệ, nói rằng mai chính là đêm giao thừa, đưa tiền cho ba mẹ anh sớm một chút, để bọn họ an tâm, thật sự mà qua cái tết tốt.
Ngụy Quốc Thái với Hà Ngọc Trân nhìn thấy Ngụy Nam cầm tiền về thì ngoài ý muốn một phen, Ngụy Quốc Thái nói: “Không phải nói sang năm mới trả sao? Để bọn họ giữ lại dùng trước đi, không gấp, chúng ta còn không thiếu tiền tiêu.”
Hà Ngọc Trân cũng nói: “Đúng vậy đó, mẹ thấy vải đều chưa bán, tiền đâu ra hả.” Hôm nay uống rượu ở Diệp gia, nhìn thấy khắp phòng đều là vải vóc, hai ông bà còn đang cảm khái, Diệp Chí Phi gặp phải cái vụ này, kinh tế trong nhà chắc chắn còn khẩn trương.
Ngụy Nam mất chút công phu mới thuyết phục ba mẹ nhận lấy.
Anh từ lời nói của ba mẹ mà biết được ấn tượng của bọn họ với anh em Diệp Chí Phi đều rất tốt, nhất là Diệp Tuệ tự nhiên hào phóng, là một cô gái rất ưu tú, nháy mắt kia anh đặc biệt muốn khoe khoang một chút với ba mẹ rằng đó bạn gái anh, có điều cuối cùng vẫn là đình chỉ, Diệp Tuệ còn đang học đại học, cách kết hôn còn xa đâu, không cần thiết để ba mẹ sinh ra chờ mong quá, lỡ mà xuất hiện cái biến số gì cũng chưa biết được, đến lúc đó nhị lão phải thất vọng.
Có điều anh sẽ tận lực không để cái biến số đó xuất hiện.
Tiễn bước Ngụy Nam, Diệp Tuệ cũng tính đi về phòng nghỉ ngơi, lúc quay đầu lại đánh tiếng với anh cả thì trông thấy biểu tình trên mặt anh tựa hồ có chút cô đơn: “Anh, sao vậy?”
Diệp Chí Phi lắc lắc đầu, thở dài một tiếng.
Diệp Tuệ suy nghĩ một chút, nói: “Có phải bởi vì chuyện của chị Tân Bội không? Ngày mai anh tính đi gặp chị ấy sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)