Trở lại trường học, Diệp Tuệ lại thu được thơ tình của Du Thiên Hành, lần này Diệp Tuệ không mở ra xem, nói: “Về sau cậu phải đi tìm linh cảm khác rồi.”
Du Thiên Hành chớp mắt một chút, nói: “Anh cảnh sát hôm đó?”
Diệp Tuệ cười với anh ta: “Giao tiếp với người thông minh chính là điểm ấy tốt, đều không cần giải thích.”
Du Thiên Hành thở dài: “Con gái các cậu chính là mù quáng mà sùng bái anh hùng, nhưng mà anh hùng nào có dễ làm như vậy.”
“Tôi không sùng bái anh hùng, tôi thích anh ấy, chẳng phải bởi vì anh ấy là một anh hùng.” Diệp Tuệ tình nguyện Ngụy Nam không làm cảnh sát, nhưng mà cô không thể quấy nhiễu công việc cùng lựa chọn của anh.
Du Thiên Hành nhún vai: “Chỉ hi vọng là thế.
Đúng rồi, vào lễ quốc khánh bạn học lớp chúng ta tính ra ngoại thành dạo chơi, cậu là người địa phương, có đề nghị gì hay không?”
Diệp Tuệ suy nghĩ một chút: “Ăn cơm dã ngoại thế nào? Còn có thể làm BBQ nướng.”
“BBQ?” Hiển nhiên Du Thiên Hành có chút xa lạ với cái từ này.
Diệp Tuệ sửng sốt, đầu năm nay đúng thật là không có BBQ nha: “Chính là nấu cơm dã ngoại đó.”
Diệp Tuệ nói: “Bạch Lộ Châu vẫn là thôi đi, bờ sông đó, lỡ mà có người không giữ kỷ luật xuống nước tắm rửa, xảy ra chuyện ai gánh trách nhiệm? Đi núi Thạch Loa ngoại thành đi, còn có thể nhặt đủ ốc đá, có thể leo núi.” Từ đời trước khi Ngụy Nam xảy ra chuyện ở bờ sông, cô liền phi thường bài xích với sông hồ.
“Rồi, vậy đi núi Thạch Loa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)