Tuy rằng cần khen thưởng vật chất mới bằng lòng hành động, Diệp Tuệ vẫn là may mắn rằng Doãn Văn có thể dùng chỗ tốt mà dỗ được, chỉ trông mong rằng nó thuận lợi vượt qua kỳ trung nhị, tư tưởng thành thục chút, có thể tự hạn chế được.
Diệp Tuệ đã ước định xong với Doãn Văn, mỗi tối 3-5-7 và tối chủ nhật học bù cho nó.
Doãn Văn cũng đúng thật là khổ, tối 2-4-6 với sáng chủ nhật còn phải đi nhà cô giáo Cù luyện đàn dương cầm nè, cơ bản là không có thời gian nghỉ ngơi, cho nên cậu chàng mới nói mệnh mình khổ.
Diệp Tuệ đều bày rõ ràng lợi với hại ra cho cậu rồi, chỗ tốt đã hứa rồi, có thể kiên trì hay không liền nhìn chính cậu.
Diệp Tuệ vừa xác lập quan hệ yêu đương với Ngụy Nam, đang trong tình yêu cuồng nhiệt đây này, lẽ ra là hận không thể thời thời khắc khắc đều có thể dính vào cùng một chỗ với đối phương, nhưng mà công việc này của Ngụy Nam cũng là đủ khổ bức, thời gian đi làm không ổn định, còn thường xuyên phải ra nhận nhiệm vụ, bận lên cái là phỏng chừng mấy ngày cũng không thấy bóng người.
Hôm sau là chủ nhật, buổi sáng Doãn Văn đi chỗ cô giáo Cù học, Tiểu Tuyết với Doãn Võ đi chỗ ông Hoàng đánh cờ vây, Tiểu Vũ khá ngoan ngoãn, ở nhà vừa trông tiệm vừa đọc sách.
Diệp Tuệ muốn đi tìm Ngụy Nam, nhưng biết hôm nay anh làm ca sáng, lúc này đang bận, tính chờ lúc chạng vạng tan tầm rồi lại đi tìm anh, liền ở nhà cùng nhau coi tiệm với Tiểu Vũ.
Diệp Tuệ nhìn thoáng qua cuốn 《Nho Lâm Ngoại Sử 》trong tay Tiểu Vũ, hỏi: “Tiểu Vũ, em có muốn học sở trường đặc biệt gì không? Ca hát nhảy múa các kiểu.”
Tiểu Vũ lắc mạnh đầu, có chút ngượng ngùng nói: “Em không học nhảy múa, hát cũng hát không hay.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)