Theo tiếng pháo vang càng ngày càng dày đặc, tết nhất cũng càng gần.
Giữa trưa 24 tháng chạp, rốt cuộc nhóm thầy trò thủ vững giữ ca cuối cùng của trường cũng nghỉ phép, Diệp Tuệ kéo thân thể mỏi mệt về nhà, chỉ mong được ngủ một giấc lười biếng cho đã, đem giấc ngủ vắng họp nửa năm qua này bù về một chút.
Nhưng mà cô vừa tới nhà, 4 đứa nhỏ trong nhà đều vây lên đây, Tiểu Tuyết bị đẩy ra làm đại biểu phát ngôn: “Chị Tuệ, anh trai chị gái bảo em hỏi chị, khi nào thì chúng ta đi mua bóng rổ với sách đây?”
Diệp Tuệ nhìn bốn đôi mắt tha thiết, sau đó cười nói: “Được rồi, ăn cơm trưa liền mang mấy đứa đi.
Yên tâm đi, có con trấn đây, quyết không lãng phí tiền.”
Lúc ăn cơm trưa, Diệp Tuệ phát hiện Diệp Chí Phi không ở đây, liền hỏi: “Anh cả đâu?”
“Nói là đi gặp bạn, giữa trưa không trở về ăn.
Chúng ta ăn đi.” Lưu Hiền Anh nói.
“Bận như vậy à, đều đã hết năm cũ rồi, còn không chờ ở nhà.” Diệp Tuệ nói thầm một câu.
Gần nhất Diệp Chí Phi không đi xa nhà, trừ bỏ nhập hàng ở bản địa ra thì chính là ở nhà nhìn chằm chằm cách vách trang hoàng, phụ trách mua một ít tài liệu dùng cho trang hoàng, đợi đến qua Tết xong, cửa hàng liền phải chuyển sang cách vách.
Cơm nước xong, đám em út liền đều tha thiết chờ mong nhìn Diệp Tuệ, chờ cô nói xuất phát, Diệp Tuệ cười nói: “Mấy đứa mới vừa ăn cơm xong đã muốn ra cửa, cũng không nghỉ ngơi một chút, coi chừng đau bụng.
Được rồi, chờ ở đây đi, chị đi lấy tiền.” Trước đó kết phường làm vụ làm ăn vải vóc với anh cô, hai lần cộng lại buôn bán lời 800 đồng, lại thêm tiền vốn 500 đồng vốn có của cô nữa, thế nên hiện tại xem như là có một bút tiền rất lớn, mua chút đồ dùng thể dục và dụng cụ học tập cho mấy đứa em tất nhiên là không nói chơi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)