Con ở lại trong nhà kho, mấy thứ đồ ăn kia còn giữ được sao?”
Doãn Văn vội vàng bảo đảm: “Con sẽ không ăn.”
Diệp Tuệ cười nói: “Không có gì, ba, giờ ba cứ tùy nó ăn đi, về sau bảo nó ăn nó cũng sẽ không muốn ăn.” Cái này tuyệt đối là thật, bất luận là thứ gì, chỉ cần ăn ngán rồi sẽ trở nên không hề có sức hấp dẫn.
Lưu Hiền Anh cũng nói: “Nó cũng không phải không ăn cơm, thế thì có thể ăn bao nhiêu nha? Tiểu Văn nguyện ý ở liền ở đó đi.
Vừa khéo trong phòng đó có giường, em dọn dẹp một chút là có thể ngủ.”
Diệp Thụy Niên bị hai người phụ nữ có phân lượng trong nhà mỗi bên trái phải khuyên, liền đáp ứng: “Thằng nhóc con kiềm chế chút cho ba, đừng có ăn sạch hết cho ba!”
Trên mặt Doãn Văn lộ ra nụ cười tươi sáng lạn: “Yên tâm đi, con chắc chắn sẽ không ăn hết.”
Doãn Văn muốn chuyển sang cách vách ở, lớn như vậy, lần đầu tiên có không gian tư nhân của chính mình, hưng phấn đến y như con khỉ vậy.
Ngược lại là Doãn Võ cùng nhau lớn lên như hình với bóng cùng cậu từ nhỏ lại có chút không nỡ, tuy bình thường lúc cậu đọc sách cứ ngại âm nhạc của Doãn Văn rất ầm ĩ, cứ thích sai sử cậu làm này làm kia, mỗi tối còn muốn quấn quít lấy mình kể chuyện xưa cho ảnh: “Anh hai, về sau em liền không kể chuyện xưa cho anh nữa, tự anh đọc đi.”
Doãn Văn chép miệng: “Đừng có kiệt như vậy chứ, anh chỉ là chuyển sang cách vách thôi, cũng hổng phải chuyển ra ngoài, mày có thể tới tìm anh chơi mỗi tối nha, thuận tiện kể chuyện cho anh mày.”
“Anh có xấu hổ hay không hả, chính mình muốn nghe chuyện xưa còn bảo em cố ý chạy tới kể cho!” Doãn Võ kháng nghị nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)