Đổng Tinh đã nhận được thông báo phỏng vấn từ một công ty sản xuất màng điện tử ở Giang Thành. Lúc từ trung tâm thương mại về, cô nàng có mua đồ nướng mang về, thêm cả đồ ngọt và đồ uống để ăn mừng.
Đổng Tinh bật nắp một lon coca đưa cho cô: "Thư ký văn phòng tổng giám đốc."
Ôn Chiêu Vũ uống một ngụm: "Hôm nay chẳng phải là Chủ nhật sao? Cuối tuần mà họ cũng gửi thông báo à?"
Đổng Tinh ngồi đó, bóp bóp lon coca trong tay: "Không phải, mail gửi từ thứ Sáu cơ nhưng bị lọt vào hòm thư rác."
Lương Kỳ bổ sung: "Lúc tớ thử quần áo, cậu ấy chán quá lôi điện thoại ra check mail mới phát hiện đấy. Cậu ấy còn chê tớ lề mề, tớ mà không lề mề thì cậu ấy còn lâu mới thấy, suýt chút nữa là lỡ mất cơ hội rồi."
"Thế nên, mời cậu ăn đồ nướng cũng không oan chút nào, tớ đây hoàn toàn là được thơm lây thôi." Ôn Chiêu Vũ nâng lon coca lên, cụng ly với từng người: "Chúc ra quân thắng lợi."
Lương Kỳ tiếp lời: "Mã đáo thành công."
Đổng Tinh chốt hạ: "Nhất định phải lấy được."
Ôn Chiêu Vũ nhìn quanh: "Thế 'chiến bào' đi phỏng vấn đâu rồi?"
"Mua rồi." Lương Kỳ bĩu môi: "Vốn dĩ còn đang chán nản, bảo chẳng có gì đáng mua. Vừa nhìn thấy thông báo phỏng vấn cái là y như bị tiêm máu gà*, lao thẳng vào phòng thử đồ luôn." (Tiêm máu gà: từ lóng mạng chỉ sự hưng phấn, kích động đột ngột).
Đổng Tinh đứng dậy, lấy bộ quần áo từ trong túi xách ra, ướm thử lên người: "Thế nào?" Một bộ đồ mang hơi hướng công sở, chân váy màu xám nhạt kết hợp với áo trắng thắt nơ.
Ôn Chiêu Vũ gật đầu: "Đẹp đấy, bình thường cậu toàn mặc quần, nay mua váy là rất sáng suốt, đổi phong cách đảm bảo sẽ cực kỳ ấn tượng."
Lương Kỳ nói: "Lúc cậu ấy mặc thử tớ đã bảo rồi, bộ này siêu nữ tính luôn."
Ôn Chiêu Vũ nói: "Từ Hâm Thừa theo đuổi cậu cũng được hai năm rồi nhỉ, nếu đã quyết định ở lại Giang Thành làm việc, cậu có định nhận lời cậu ấy không?"
"Từ Hâm Thừa cũng được, học giỏi, lại còn được tuyển thẳng lên thạc sĩ." Đổng Tinh ném bộ quần áo lên giường: "Nhưng không hiểu sao tớ lại thiếu mất một chút cảm giác rung động với cậu ấy."
Cô nàng ngồi xuống, hai mắt sáng rực: "Tớ luôn muốn có cái cảm giác rung động mãnh liệt ấy, kiểu như vừa nhìn thấy người ta là tim đập thình thịch như nai con chạy loạn, hormone trong cơ thể gào thét ấy."
Ôn Chiêu Vũ và Lương Kỳ bị cô nàng chọc cười.
Lương Kỳ cười một lát rồi mới nói: "Thế có phải là hơi lý tưởng hóa rồi không?"
Đổng Tinh ra chiều suy nghĩ: "Mục tiêu của tớ là gả đi trước năm ba mươi tuổi, bây giờ mới hai mươi hai, yêu đương mà chỉ êm đềm bình lặng thì có phải là hơi thiệt thòi không?"
"Vừa gặp đã yêu, trước tiên đối phương phải đẹp trai, đánh trúng gu thẩm mỹ của cậu, nhanh chóng kích thích hormone bốc đồng, phản xạ lên vỏ não, sinh ra cảm giác vui vẻ." Ôn Chiêu Vũ tàn nhẫn dội một gáo nước lạnh: "Nhưng mà, đợi đến khi lớp filter tan vỡ, đam mê có xác suất cao là sẽ thoái trào."
Đổng Tinh nghe mà ngớ cả người.
Lương Kỳ giơ ngón tay cái lên: "Dịch ra ngôn ngữ bình dân thì chính là 'gặp sắc nảy lòng tham', không giữ giá được lâu đâu."
Đổng Tinh bóp lon coca trong tay phát ra hai tiếng lách cách giòn giã, rõ ràng là không cam tâm.
"Cứ nói vậy thôi, nhưng liệu đời này tớ có thể gặp được một lần không? Một lần thôi cũng được."
Ôn Chiêu Vũ cắn một miếng thịt, miệng đang bận nhai.
Lương Kỳ cất lời: "Thực ra, tớ biết cái cảm giác mà cậu nói đấy."
Đổng Tinh lườm cô nàng một cái: "Cậu đã yêu đương bao giờ đâu."
Cô nàng quả thực chưa từng yêu, nhưng không có nghĩa là chưa từng trải qua cảm giác đó. Vào ngày lễ trao giải, khoảnh khắc người đàn ông quyền cao chức trọng xa vời vợi ấy bước lên sân khấu, cô đã lỡ mất một nhịp thở.
"Cảm giác rung động rất tuyệt, nhưng tỷ lệ cả hai bên cùng 'vừa gặp đã yêu' là khá nhỏ." Lương Kỳ nói.
Ôn Chiêu Vũ vừa ăn vừa nói: "Tớ thì hoặc là không yêu, đã yêu là chắc chắn phải tính chuyện lâu dài."
Lương Kỳ chống hai tay lên cằm: "Không sợ các cậu chê cười chứ, mục tiêu của tớ là mấy người đàn ông kiểu trưởng thành, lớn tuổi."
Hai người kia gần như đồng thanh: "Đấy là lý do cậu từ chối những nam sinh theo đuổi cậu hả?"
Lương Kỳ gật đầu: "Tớ rất thực tế, tự mình lăn lộn vất vả quá, tớ chỉ muốn bớt đi vài năm phấn đấu thôi."
Lựa chọn cá nhân, không có đúng sai. Chủ đề này còn thâm sâu, phức tạp hơn cả "vừa gặp đã yêu", rõ ràng là đã vượt ngoài tầm hiểu biết rồi.
Đổng Tinh ra chiều suy tư không nói gì, Ôn Chiêu Vũ thì chỉ mải ăn. Xiên tre trống không ngày càng nhiều, xiên có thịt ngày càng ít đi. Đến khi nhận ra thì cô thấy nãy giờ toàn là mình ăn, hai người kia chẳng ăn chút nào.
"Sao hai cậu không ăn?"
Đổng Tinh nói: "Lúc đi dạo phố có người thèm ăn, hết ăn lại uống, giờ chẳng đói chút nào."
Ôn Chiêu Vũ cầm hai xiên thịt lên, đưa cho mỗi người một xiên: "Ăn một ít đi, nếu không tối kiểu gì cũng đói cho xem."
Ăn no uống say, ba người lại kéo nhau lên thư viện tiếp tục cày luận văn tốt nghiệp.
Tối về đến ký túc xá, mùi đồ nướng vẫn chưa tan hết. Mười rưỡi, tắm rửa vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi lên giường, Ôn Chiêu Vũ kéo rèm lại, chui vào góc nhỏ của riêng mình. Tận hưởng giây phút thư giãn ngắn ngủi. Cô lướt xem vài tài khoản tin tức trên mạng xã hội mà mình đang theo dõi.
Điện thoại báo có tin nhắn đến, là tin nhắn chuyển khoản thanh toán thù lao buổi học của Tống Dư Hành. Thói quen của anh là thanh toán ngay trong ngày, vững như bàn thạch không hề suy suyển.
Cô không bấm nhận tiền, nhắn lại: Sảnh trưởng Tống, thù lao hôm nay ngài không cần đưa đâu ạ.
Bên kia không trả lời ngay. Ôn Chiêu Vũ chuyển sang tài khoản mạng xã hội tiếp tục đọc bài viết.
Nửa tiếng sau, âm báo tin nhắn điện thoại lại vang lên. Trên màn hình chỉ có hai chữ ngắn gọn: Nhận đi. Không hỏi cô vì sao, giọng điệu hoàn toàn không cho phép từ chối.
Ôn Chiêu Vũ gõ một dòng: Buổi trưa em đã ăn cơm ở nhà ngài rồi ạ.
Tống Dư Hành đáp: Thù lao và ân tình là hai chuyện khác nhau.
Ôn Chiêu Vũ nhìn chằm chằm vào mấy chữ đó, rũ mắt suy nghĩ vài giây, cuối cùng ấn nút nhận tiền. Nhắn lại: Cảm ơn Sảnh trưởng Tống. Đối phương không phản hồi nữa.
Các môn học trên trường sắp kết thúc rồi, số tiết học tuần này chẳng còn lại bao nhiêu, cô có nhiều thời gian hơn để chỉnh sửa luận văn. Trước khi rời khỏi thư viện vào buổi trưa thứ Ba, luận văn đã hoàn thành. Buổi chiều, cô đọc lại từ đầu một lượt cuối cùng, sửa vài lỗi nhỏ, gần như đã hoàn hảo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
