Hơn bốn giờ, Ôn Chiêu Vũ ăn xong cốc mì tôm trong ký túc xá, rời trường sớm hơn thường lệ nửa tiếng.
Xuống tàu điện ngầm, cô đi tìm chi nhánh của một tiệm bánh ngọt rất nổi tiếng ở Giang Thành trước.
Chủ nhật đã hứa mang đồ ngọt cho Tống Trừng thì không thể nuốt lời. Suy nghĩ của trẻ con rất đơn thuần, đặc biệt nhớ rất dai những chuyện liên quan đến ăn và chơi.
Ngoài phần của Tống Trừng, cô còn mua thêm một phần bánh kem chocolate đen. Luận văn hoàn thành được, công lao của vị lãnh đạo lớn không hề nhỏ, dù sao cũng phải bày tỏ chút lòng biết ơn.
Sáu giờ tối, cô xuất hiện đúng giờ ở tầng hai mươi, bấm chuông cửa.
Cửa được mở ra từ bên trong, qua khe hở thò ra một cái đầu nhỏ và khuôn mặt trắng trẻo, phấn nộn.
"Cô giáo Ôn!"
Ôn Chiêu Vũ bước vào nhà, sờ sờ cái bím tóc nhỏ của cô bé: "Trừng Trừng nhỏ, có nhớ cô không nào?"
Cái đầu nhỏ mềm mại gật lia lịa mấy cái: "Dạ nhớ."
Máy hút mùi trong bếp đang bật, dì Trương không nghe thấy tiếng cô đến. Ôn Chiêu Vũ quen cửa quen nẻo mở tủ giày, lấy dép lê ra thay. Lãnh đạo lớn không có ở nhà, cô bỗng có cảm giác thoải mái, thả lỏng như đang về nhà mình vậy.
"Là nhớ cô, hay là nhớ quà nào?"
Đôi mắt to tròn của Tống Trừng chớp chớp hai cái: "Dạ nhớ cả hai ạ."
Ôn Chiêu Vũ mỉm cười, đưa chiếc bánh ngọt ra trước mặt cô bé: "Nhìn xem, cô mang gì cho con này?"
Trong đôi mắt to đen láy ngập tràn ý cười rạng rỡ như ánh mặt trời: "Bánh kem ạ."
"Bây giờ chưa được ăn đâu, ăn cơm xong mới được ăn nhé."
Tống Trừng ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ con biết rồi."
Ôn Chiêu Vũ lấy đồ ngọt ra, đặt lên bàn: "Hai cái này là cho con, còn cái màu đen này là cho ba nhé."
Em bé tò mò chớp chớp đôi mắt to: "Vì ba biểu hiện tốt ạ?"
Ôn Chiêu Vũ bật cười, xoa đầu cô bé: "Ba đã giúp cô một việc rất lớn, phải cảm ơn ba chứ."
Trong bếp, máy hút mùi đã tắt, dì Trương thò đầu ra cười nói: "Cô giáo Ôn đến rồi à? Cơm xong ngay đây."
Ôn Chiêu Vũ hỏi Tống Trừng: "Con đói chưa?"
Ánh mắt Tống Trừng thỉnh thoảng lại liếc về phía hộp bánh kem, cô bé gật đầu.
Ôn Chiêu Vũ hơi mềm lòng: "Vậy ăn một miếng bánh kem trước nhé, được không?"
Đôi mắt to mở tròn xoe: "Con muốn ăn vị dâu tây cơ."
Ôn Chiêu Vũ mở hộp ra, dùng chiếc thìa nhỏ xúc một miếng, đút vào miệng cô bé.
"Ngon không?"
Cái miệng nhỏ nhai phồng cả má, lúng búng nói: "Dạ ngon."
Vừa định đậy hộp bánh lại, cái đầu nhỏ đã sáp tới trước mặt cô, đôi mắt đen láy mang theo vài phần khát khao: "Cô giáo Ôn, con ăn thêm một miếng nữa được không ạ?"
Trái tim Ôn Chiêu Vũ như tan chảy trước sự đáng yêu này: "Vậy ăn thêm một miếng nữa thôi, tối nay con phải ăn cơm thật ngoan đấy nhé."
Cô bé vội vã đáp lời: "Dạ."
Cất bánh kem đi, cô rút một tờ khăn giấy lau miệng cho cô bé: "Ba khi nào về vậy con?"
Cái đầu nhỏ lắc lắc: "Dạ con không biết."
Dì Trương bưng bát súp từ trong bếp đi ra: "Sảnh trưởng Tống mà không họp thì thường sáu giờ mười phút là về đến nhà."
Vừa dứt lời, từ phía cửa chính đã truyền đến tiếng mở khóa vân tay. Bóng dáng cao lớn của Tống Dư Hành xuất hiện ở cửa, chiếc đèn cảm ứng bên hông cũng bừng sáng. Vẫn là quần tây đen và áo sơ mi trắng đơn giản, toát lên vẻ ung dung, lạnh lùng và nghiêm nghị.
Tống Trừng chạy ào tới ôm lấy chân anh: "Ba ơi!"
Nét sắc sảo giữa hàng lông mày nhạt đi, giọng điệu anh đầy cưng chiều: "Ngoan, để ba rửa tay đã rồi bế con nhé."
Tống Trừng buông tay ra. Ánh mắt anh lướt tới, chạm phải ánh mắt của Ôn Chiêu Vũ, cô lập tức lên tiếng: "Sảnh trưởng Tống."
Tống Dư Hành gật đầu, sắc mặt dường như có chút mệt mỏi.
Sự thả lỏng ban nãy của Ôn Chiêu Vũ lập tức bay sạch. Chỉ còn lại sự căng thẳng và câu nệ quen thuộc. Tống Dư Hành đi lướt qua người cô, bước vào trong, để lại luồng hơi thở quen thuộc vương vấn quanh chóp mũi cô.
Dì Trương bưng món ăn cuối cùng lên bàn.
Tống Trừng chạy tới kéo cô: "Cô giáo Ôn, cô ăn cơm cùng con đi."
Ôn Chiêu Vũ thuận theo cô bé ngồi xuống. Giờ học gia sư đã tăng thêm nửa tiếng, có trả thù lao đàng hoàng, thế nên việc ăn cùng cũng thuộc phạm vi công việc bình thường.
Tống Dư Hành tập trung ăn cơm, dường như đang mải suy nghĩ chuyện gì đó, bầu không khí có phần trầm lắng.
Tống Trừng ăn một lúc thì hỏi: "Cô giáo Ôn, cô không ăn cơm ạ?"
Ôn Chiêu Vũ gắp cho cô bé một miếng thịt gà: "Cô ăn rồi, con mau ăn đi."
Tống Dư Hành ngước mắt lên, ánh nhìn lướt qua mặt cô cực kỳ nhanh chóng. Đột nhiên, anh đặt đũa xuống, đứng dậy đi vào bếp. Khi trở ra, trên tay anh có thêm một đôi đũa và một chiếc bát nhỏ.
Anh đưa thẳng đến trước mặt Ôn Chiêu Vũ: "Cùng ăn cơm đi, không cần khách sáo."
Ôn Chiêu Vũ nói: "Em ăn rồi ạ."
Ánh mắt đen láy quét tới, áp bách tràn trề: "Nhà ăn bốn giờ rưỡi mới mở cửa, em đi tàu điện ngầm rồi bắt taxi, thời gian đi đường mất gần tiếng rưỡi, em ăn ở đâu?"
Không giấu được nữa, Ôn Chiêu Vũ đành phải nói thật: "Em ăn mì tôm ở ký túc xá rồi mới qua đây ạ."
Bàn ăn rơi vào tĩnh lặng trong vài giây. Bầu không khí có phần vi diệu, đến cả Tống Trừng cũng không lên tiếng. Ôn Chiêu Vũ rũ mắt gắp thức ăn cho Tống Trừng, có thể cảm nhận được ánh mắt nhìn chằm chằm kia vẫn luôn đặt trên người mình.
Giọng nói trầm thấp đột ngột phá vỡ sự im lặng: "Nếu việc ăn cơm cùng Tống Trừng đã là một phần của công việc gia sư, vậy từ sau, hãy qua đây ăn tối, ăn cùng con bé."
Tống Trừng nghe vậy, vui vẻ reo lên: "Hoan hô."
Ôn Chiêu Vũ vừa định mở lời từ chối thì Tống Dư Hành đã chặn họng lại: "Chỉ để đảm bảo chất lượng bài giảng thôi, thêm một đôi đũa cũng chẳng là bao."
Ôn Chiêu Vũ ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt sắc bén như chim ưng, mang theo sự soi xét nghề nghiệp của anh.
"Vâng, vậy tiền thù lao của nửa tiếng dạy thêm, em sẽ không nhận ạ."
Ánh mắt anh hơi lạnh đi: "Tiền thù lao đáng lẽ bao nhiêu thì cứ tính bấy nhiêu."
Ôn Chiêu Vũ kiên trì: "Như vậy không hợp lý đâu ạ."
Đối mặt với đôi mắt trong trẻo nhưng mang theo vài phần bướng bỉnh kia, Tống Dư Hành không nhanh không chậm nói: "Sẽ có lúc em phải trả lại thôi."
Ôn Chiêu Vũ nhớ lại câu nói vào tối Chủ nhật kia: Thù lao và ân tình là hai chuyện khác nhau. Tiền gia sư thì nên nhận, còn ân tình thì có thể nợ trước.
Tống Dư Hành cất giọng đều đều: "Người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, miễn là hợp lý, thì cứ bình thản, an tâm mà chấp nhận. Đấu tranh lý lẽ ở những việc có giá trị, đó là nguyên tắc. Cố chấp ở những chi tiết vụn vặt, đó là tự làm khó mình, vô nghĩa."
Lúc đó, Ôn Chiêu Vũ không hề hiểu được hàm ý sâu xa trong những lời nói này của anh.
Trong lòng cô còn thấy khá tủi thân. Rõ ràng là muốn tiết kiệm chi phí cho anh, suy nghĩ thay anh, kết quả lại bị chụp lên đầu cái mũ "chi li tính toán". Anh đã bày tỏ thái độ rồi, nếu cô tiếp tục cứng đầu, e rằng lại phải cõng thêm tội danh "không biết điều".
Trong một khoảnh khắc, cô rũ mắt xuống, xem xét lại tâm thái của bản thân trong suốt khoảng thời gian qua. Cô tự đắc rằng mình dạy Tống Trừng rất tốt, thầm vui sướng trong lòng, cứ tưởng dựa vào chút bản lĩnh này là giành được sự ưu ái của vị lãnh đạo lớn. Lại còn được anh hướng dẫn luận văn cho nữa.
Nhưng thực tế lại giội thẳng một gáo nước lạnh vào mặt cô, lãnh đạo thì xét cho cùng vẫn là lãnh đạo. Khoảng cách như rãnh sâu hố thẳm ấy, sao có thể dễ dàng rút ngắn lại được chứ?
Rũ bỏ những ảo tưởng viển vông, cô nghĩ đã đến lúc phải đặt bản thân về đúng vị trí của mình rồi.
Hàng mi dài rủ xuống, hít sâu một hơi, giọng điệu mang theo sự xa cách cố ý: "Vậy cứ làm theo sự sắp xếp của Sảnh trưởng Tống ạ."
Tống Dư Hành không biểu lộ gì, chỉ "ừm" một tiếng rồi tiếp tục ăn cơm.
Buổi học tối hôm đó lấy đồ ăn vặt làm chủ đề, bánh kem dâu tây và pudding xoài được mang hẳn vào trong phòng. Cứ nói chuyện tiếng Anh vài phút là có thể được ăn một miếng. Tiết học này là tiết mà Tống Trừng vui nhất.
Học xong, Tống Trừng lại không chịu cho cô về.
Đang mắc nợ người ta, sự tự tin để từ chối tự nhiên cũng không còn. Cô phải chơi cùng cô bé đến tận tám giờ, chật vật lắm mới dỗ dành được cô nhóc chịu nhả người.
Trước khi về, cô dặn dò: "Pudding xoài có thể cất vào tủ lạnh để ngày mai ăn, còn bánh kem chocolate đen kia con nhớ nhắc ba ăn nhé." Tống Trừng gật đầu.
Lúc đi ra, trong phòng khách ngoại trừ Tống Dư Hành còn có thêm một người đàn ông nữa. Là thư ký của anh - Dương Phong.
Ánh mắt bình thản của anh dừng trên người cô: "Thư ký Dương sẽ đưa em về."
Theo bản năng, cô muốn từ chối để khẳng định lại vị trí gia sư bình thường của mình. Nhưng bất chợt cô nhớ lại câu nói của anh lúc ăn cơm: Miễn là hợp lý, thì cứ bình thản mà chấp nhận.
Do giờ học kéo dài nên về trễ, cô là con gái bắt taxi một mình sẽ không an toàn. Sự sắp xếp của vị lãnh đạo lớn quả là chu đáo, tinh tế. Rất hợp lý, vậy nên bình thản mà nhận thôi.
"Vâng ạ, cảm ơn Sảnh trưởng Tống, tạm biệt ngài."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
