Trưa thứ Bảy, bốn người đi tàu điện ngầm đến trung tâm thành phố.
Tối qua làm ầm ĩ lên bao nhiêu, thì lúc chọn nhà hàng lại "nhát cáy" bấy nhiêu. Đứa nào đứa nấy đều chọn mấy món vô cùng bình dân. Lương Kỳ nói: "Nói thật nhé, tớ chỉ muốn ăn bún gạo thôi, mấy món khác thực sự chẳng hứng thú gì."
Đổng Tinh gật đầu: "Ăn lẩu thập cẩm (Mạo thái) cũng được, ăn gì không quan trọng, quan trọng là vui." Ôn Chiêu Vũ đương nhiên không nghe theo họ, cô chọn một nhà hàng lẩu bò tươi rất nổi tiếng.
Bốn người đánh chén một bữa no nê, sảng khoái. Lúc ra về, họ bất ngờ đụng mặt Từ Hâm Thừa. Cậu ta đi cùng mấy nam sinh khác từ phía bên kia tới. Trước thềm tốt nghiệp, ngày chia tay đã cận kề, các buổi liên hoan tụ tập diễn ra thường xuyên hơn bất cứ lúc nào hết.
Từ Hâm Thừa nghiêng đầu nói gì đó với người bên cạnh, ánh mắt của mấy nam sinh kia đồng loạt đổ dồn về phía này. Họ cười khẽ, xì xào to nhỏ. Từ Hâm Thừa bước tới, ánh mắt dừng trên người Đổng Tinh: "Đổng Tinh."
Bước chân của bốn người đồng thời khựng lại. Ba cô nàng kia lập tức bước lùi sang một bên nấp đi, kéo giãn khoảng cách ra cỡ hai bước chân, đẩy Đổng Tinh lên vị trí tuyến đầu. Đổng Tinh hơi bối rối, mặt ửng đỏ: "Chào cậu."
Ánh mắt Từ Hâm Thừa lướt qua khuôn mặt trắng trẻo ửng hồng, nơi đáy mắt hiện lên vài phần dịu dàng: "Các cậu cũng đến đây ăn à?"
Đổng Tinh gật đầu: "Ừ."
Từ Hâm Thừa hơi đẩy gọng kính, phía sau tròng kính là đôi mắt sâu thẳm sáng ngời: "Lát nữa cậu có bận gì không?"
Không đợi Đổng Tinh mở lời, Lương Kỳ đã nhanh nhảu cướp lời: "Ba bọn tớ bận, Đổng Tinh không bận." Hứa Tử Đồng bổ sung: "Bọn tớ phải đi lượn lờ dạo phố đây, Đổng Tinh giao cho cậu đấy, phiền cậu đưa cậu ấy về trường nhé."
Khóe môi Từ Hâm Thừa nở nụ cười thấu hiểu: "Yên tâm."
Đổng Tinh trước nay luôn ồn ào bộc trực, cộng thêm vóc dáng cao ráo, rất hiếm khi để lộ dáng vẻ e ấp thẹn thùng của tiểu nữ sinh như lúc này. Sắc mặt lại đỏ hơn ban nãy thêm một tông.
Ôn Chiêu Vũ nói nhỏ: "Bọn tớ đi trước nhé?" Đổng Tinh khẽ gật đầu.
Rời khỏi nhà hàng, ba người rảo bước tiến vào khu trung tâm thương mại ở đối diện. Ôn Chiêu Vũ ngoảnh đầu lại, xuyên qua lớp cửa kính, cô nhìn thấy mấy nam sinh kia đã đi ra. Theo sau là Đổng Tinh và Từ Hâm Thừa cùng bước ra, đi về một hướng khác. Một chiếc xe giao đồ ăn chạy sượt qua với tốc độ rất nhanh, Từ Hâm Thừa đưa tay ôm lấy eo Đổng Tinh, kéo cô nàng lại. Sau đó cậu ta rất tự nhiên buông tay ra, đổi vị trí đứng chắn bên ngoài cho cô nàng.
Lương Kỳ và Hứa Tử Đồng đi về phía trước được vài mét, vừa quay đầu lại thấy Ôn Chiêu Vũ đứng yên bất động. "Chiêu Vũ."
Ôn Chiêu Vũ thu hồi tầm mắt, bước nhanh theo họ: "Đi đâu đây?"
"Cứ đi dạo linh tinh thôi, hiếm khi môn học đã xong, luận văn cũng nộp rồi, nhẹ cả người."
Hứa Tử Đồng hỏi: "Từ Hâm Thừa theo đuổi hai năm rồi nhỉ? Giờ tình hình sao rồi?"
Lương Kỳ nhún vai: "Thiếu mất chút xúc động của hormone, vẫn chưa chính thức hẹn hò."
Hứa Tử Đồng cảm thán: "Thời buổi này con trai kiên nhẫn như thế đúng là hiếm, theo đuổi vài tháng không được là người ta đổi đối tượng lâu rồi."
Lương Kỳ tỏ vẻ đăm chiêu: "Từ Hâm Thừa bảo là quá đẹp trai thì cũng không hẳn, nhưng các mặt khác thì không tồi. Sinh viên xuất sắc, được tuyển thẳng thạc sĩ, IQ cao, EQ có vẻ cũng không thấp, rất tôn trọng con gái."
Ôn Chiêu Vũ khoác tay mỗi người một bên: "Chuyện tình cảm, người ngoài thấy hợp cũng vô dụng, phải tự bản thân cậu ấy thấy hợp mới được."
Hứa Tử Đồng nói: "Đúng thế, lúc nào tạo điều kiện được thì chúng ta không cản trở, phần còn lại phải xem bản thân họ thôi."
Khu trung tâm thương mại khá rộng, ba người bắt đầu dạo từ tầng một. Ở khu phụ kiện trang sức, Ôn Chiêu Vũ chọn vài món đồ cài tóc khá xinh xắn. Dây chun và đồ buộc tóc của Tống Trừng xác suất cao là do dì Trương mua, không có cái nào thực sự đẹp cả. Tống Dư Hành là đàn ông, lại là lãnh đạo lớn, vừa không hiểu mấy thứ này lại vừa bận rộn, đương nhiên là không để tâm tới được. Làm gia sư ba tuần, chín buổi học cộng thêm việc ăn cùng chơi cùng, mối quan hệ giữa cô và Tống Trừng tiến bộ vượt bậc, cô đã coi bé như em gái nhỏ của mình. Nhìn thấy đồ đẹp là lại muốn mua cho bé.
Hai người kia đều biết cô đang làm gia sư bán thời gian, dạy một bạn nhỏ, nên cũng không thấy lạ: "Mua dỗ bạn nhỏ hả?"
Ôn Chiêu Vũ cầm mấy chiếc kẹp tóc nhỏ trên tay so sánh: "Ừm, vì hiệu quả buổi học thôi."
Lương Kỳ và Hứa Tử Đồng cũng xúm vào giúp cô chọn. "Người ta làm gia sư bán thời gian chỉ thuần túy để kiếm tiền, cậu thì lại nghiêm túc quá, còn lo cả hiệu quả lên lớp nữa."
Ôn Chiêu Vũ vẻ mặt đầy nghiêm túc: "Người ta đã trả thù lao, tớ đương nhiên phải theo đuổi hiệu quả rồi, trao đổi đồng giá mà."
Lương Kỳ nhìn mã vạch quét giá: "Mấy món này không rẻ đâu nha, mua bừa vài thứ là bay luôn tiền công một buổi dạy của cậu rồi đấy."
Ôn Chiêu Vũ tự biết món nợ ân tình mình nợ không hề nhỏ, phải trả từ từ.
Hứa Tử Đồng cảm thán: "Thế nên, ai mà mời được Chiêu Vũ nhà mình làm gia sư thì đúng là vớ bở rồi." Lương Kỳ tiếp lời: "Sau này, ai cưới được cậu ấy mới gọi là trúng quả đậm kìa."
Ôn Chiêu Vũ chọn lấy năm sáu món rồi đi thanh toán, hai người còn lại đứng đợi ở cửa.
Hứa Tử Đồng nhìn theo bóng lưng cô: "Công ty của anh Lâm Dịch có không ít đàn ông chất lượng cao, lớn hơn ba bốn tuổi là vừa đẹp, tiếc là Chiêu Vũ không muốn yêu đương."
Mắt Lương Kỳ lập tức sáng rực lên: "Thế xem xét tớ chút đi."
Lượn lờ cả buổi chiều, Hứa Tử Đồng mua cho Lâm Dịch hai chiếc áo phông cộc tay công sở, Lương Kỳ mua được hai chiếc váy. Ôn Chiêu Vũ thu hoạch được một đống phụ kiện cho bé gái.
Về đến ký túc xá đã là tám giờ tối, Đổng Tinh vẫn chưa về. Lương Kỳ trong đầu toàn là chuyện hóng hớt: "Wow, từ hai giờ chiều đến tám giờ tối, ở cạnh nhau hơn sáu tiếng liền, các cậu đoán xem tối nay Đổng Tinh có bị 'hạ gục' không?"
Hứa Tử Đồng đi dạo mệt lử, lúc này đã thay xong bộ đồ ngủ, leo lên giường nằm nghỉ. Giọng điệu rã rời: "Chẳng buồn đoán nữa, đợi người ta về hỏi một câu là biết ngay." Ôn Chiêu Vũ vào nhà vệ sinh đi tắm.
Cả ba đều khá mệt, ai nấy trèo lên giường, chui vào không gian nhỏ của mình để nghỉ ngơi. Hơn chín giờ, Đổng Tinh mới về. Khoảnh khắc tiếng cửa vang lên, ba tấm rèm không hẹn mà cùng lúc bị kéo ra, ba cặp mắt từ trên cao nhìn xuống cô nàng. Đổng Tinh vẻ mặt tỉnh bơ, đặt chiếc túi giấy trong tay lên bàn: "Từ Hâm Thừa mời các cậu ăn đấy, bánh ngàn lớp sầu riêng của tiệm X."
Hứa Tử Đồng là người từng trải, hồi mới xác nhận quan hệ với Lâm Dịch, anh ấy cũng mua rất nhiều đồ ăn bảo cô mang về. Đoán chắc là có kịch hay rồi, cô cố tình trêu: "Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo (Không dưng lại xum xoe, không có ý đồ xấu thì cũng mờ ám). Bọn tớ có quen biết gì cậu ta đâu."
Lương Kỳ không nhịn được nữa: "Cậu nhận lời cậu ấy rồi à?"
Đổng Tinh đáp: "Cũng không hẳn là nhận lời."
Sau một trận tiếng sột soạt, trên giường đã chẳng còn ai. Đổng Tinh lấy bánh ngọt từ trong túi ra. "Trong lòng tớ khá rối bời. Còn một tuần nữa là rời trường rồi, tớ bảo cậu ấy, nếu sau khi chia xa mà tớ thấy nhớ cậu ấy, thì tớ sẽ nhận lời."
"Bảo sao người ta lại nói Từ Hâm Thừa IQ cao chứ, biết đường hối lộ nhà gái trước tiên cơ đấy."
"Sai rồi, đây gọi là nắm chắc phần thắng trong tay, cậu ta chắc chắn rằng Đổng Tinh sẽ nhớ cậu ta."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

