Bốn giờ chiều thứ Năm, Ôn Chiêu Vũ đến dạy Tống Trừng như thường lệ.
Trên bàn ăn không phải là sáu món, mà là bốn món.
Dì Trương giải thích: "Sảnh trưởng Tống đi công tác rồi, nên tôi làm ít đi hai món."
Bữa cơm này chỉ có cô và Tống Trừng ăn, ăn rất thoải mái, vui vẻ.
Lúc đang ăn, Tống Trừng quay đầu lại, đôi mắt to chớp chớp: "Cô giáo Ôn, có phải sau này cô đều ăn cơm cùng con không?"
Người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, cô bây giờ ăn bữa cơm này vô cùng bình thản, yên tâm.
"Chỉ cần đến dạy học, cô sẽ ăn cùng con."
Tống Trừng giơ ngón tay út ra: "Ngoắc tay đi cô."
Ôn Chiêu Vũ cười, ngoắc ngón tay mình vào tay cô bé.
Tống Trừng vô cùng vui vẻ: "Cô Đường bảo, ngoắc tay rồi thì không được nuốt lời đâu."
"Không nuốt lời."
Bài học buổi tối có chủ đề là công viên giải trí.
Khi học đến từ vựng "vòng quay ngựa gỗ", Tống Trừng chợt hỏi: "Cô giáo Ôn, vòng quay ngựa gỗ là gì thế ạ?"
Ôn Chiêu Vũ hỏi: "Trừng Trừng chưa đi công viên giải trí bao giờ sao?"
Tống Trừng lắc đầu: "Dạ chưa."
Ôn Chiêu Vũ hơi ngạc nhiên: "Vậy cuối tuần con chơi gì?"
Tống Trừng ngẫm nghĩ một chút: "Lắp ráp lego, dì Trương đưa con xuống dưới nhà chơi, với cả đạp xe đạp nữa."
"Thế còn ba thì sao?"
"Ba có nhiều việc lắm ạ."
Ôn Chiêu Vũ xoa đầu cô bé, đôi mắt to tròn tràn đầy sự ham học hỏi kia trông thật mềm mại, đáng yêu.
Tuần sau bảo vệ luận văn xong, thứ Bảy rời trường, trước khi về quê, cô chỉ còn đúng một ngày cuối tuần.
Cô suy nghĩ một lát: "Lát nữa, cô giáo Ôn sẽ nhắn tin cho ba, nếu ba đồng ý, Chủ nhật học xong, buổi chiều cô sẽ đưa con đi công viên giải trí chơi, chịu không?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Trừng vui sướng, rạng rỡ như một đóa hoa nở rộ: "Dạ chịu!"
Học xong một tiếng, Tống Trừng lại kéo lấy tay cô: "Cô giáo Ôn, ba mua rất nhiều sách mới, con muốn nghe kể chuyện."
Bảy giờ rưỡi vẫn còn sớm, đặc biệt tối nay Tống Dư Hành không có nhà, hiếm khi được tự tại thế này.
Trong phòng có rất nhiều sách, từ khai sáng nhận thức, thói quen sinh hoạt, kỹ năng giao tiếp cho trẻ em... đủ các bộ sách.
Ôn Chiêu Vũ chọn mỗi bộ một cuốn, hai người ngồi trên thảm, lưng tựa vào chiếc gối ôm hình vuông cỡ lớn.
Giọng nói của cô rất đỗi dịu dàng, Tống Trừng nghe say sưa, thích thú.
Đến đoạn hấp dẫn, cái đầu nhỏ lại nhích lại gần, rúc vào đùi cô: "Sói xám há to miệng nuốt chửng thỏ con, ở đâu thế cô?"
Ôn Chiêu Vũ chỉ vào mấy dòng chữ đó, đọc chậm rãi từng chữ một thêm lần nữa thì cô bé mới thỏa mãn.
Nửa tiếng trôi qua rất nhanh, Tống Trừng rõ ràng là nghe chưa đã.
Điện thoại báo có tin nhắn mới, cô bấm mở.
Là Tống Dư Hành nhắn tới: Tôi đã sắp xếp tài xế đưa em về.
Thời gian canh thật chuẩn, cứ như anh có thiên lý nhãn vậy.
Ôn Chiêu Vũ trả lời: Vâng ạ, cảm ơn Sảnh trưởng Tống.
Sau đó cô lại gửi thêm hai tin nhắn nữa:
Tối nay lúc học bài, nhắc đến công viên giải trí, Trừng Trừng bảo chưa đi bao giờ. Chiều Chủ nhật này, em và dì Trương có thể đưa con bé đi chơi ở đó được không ạ?
Thời gian sẽ không quá lâu đâu ạ, tối đa là một tiếng, em sẽ dẫn bé đi vòng quay ngựa gỗ và tàu hỏa nhỏ, không chơi các trò khác.
Chưa đầy vài giây sau đã nhận được tin nhắn trả lời của Tống Dư Hành: Được.
Đôi mắt to của Tống Trừng ánh lên sự mong chờ, gật đầu lia lịa.
Rời khỏi phòng, một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi ngoài phòng khách đứng dậy: "Chào cô Ôn, tôi là Triệu Tinh, tài xế chuyên trách của Sảnh trưởng Tống, phụ trách đưa cô về."
Ôn Chiêu Vũ đáp: "Vâng, chào anh."
Triệu Tinh lái chiếc Audi A6, Ôn Chiêu Vũ bảo anh ta đỗ xe ở cổng Đông.
Cảm ơn rồi bước xuống xe.
Xuyên qua cửa kính, Triệu Tinh nhìn cô bước vào trường, lấy điện thoại ra nhắn một tin: Sảnh trưởng Tống, cô Ôn đã vào trường rồi ạ.
Tống Dư Hành đang ở tỉnh Z, tham gia một bữa tiệc do doanh nghiệp sắp xếp.
Khi màn hình điện thoại sáng lên, anh liếc nhìn một cái rồi lại đặt xuống.
Một ông chủ doanh nghiệp đi tới kính rượu, nói những lời khách sáo, cung kính.
Tống Dư Hành mỉm cười, uống cạn một ly rượu trắng.
Vị ông chủ kia được sủng ái mà lo sợ, vội vàng uống cạn theo.
Trước đó cũng có vài người tới kính rượu nhưng đều bị thư ký Dương cản lại.
Tống Dư Hành chỉ uống ly rượu người đó mời, ly duy nhất.
Ôn Chiêu Vũ về đến ký túc xá, một mùi thơm của thịt nướng tỏa ra ngào ngạt.
Đổng Tinh và Lương Kỳ trưng ra cùng một khuôn mặt nhiệt tình hớn hở: "Cậu về rồi, đợi cậu về để ăn mừng đấy."
Ôn Chiêu Vũ vẫn chưa hiểu rõ tình hình thì cửa nhà vệ sinh mở ra.
Hứa Tử Đồng mặc váy ngủ bước từ trong ra, vừa tắm xong, tóc vẫn chưa sấy khô hẳn.
Ôn Chiêu Vũ ngạc nhiên: "Hôm nay ngày gì thế?"
"Tất nhiên là ngày tốt rồi." Hứa Tử Đồng tươi cười rạng rỡ: "Một người nhận được thông báo phỏng vấn vòng hai, một người nhận được thông báo phỏng vấn, chỉ với một cuộc điện thoại, nằng nặc đòi tớ mang đồ ăn đêm về ăn mừng. Tớ phải đích thân đóng gói mang về tận nhà đây này."
Ôn Chiêu Vũ đùa: "Lâm Dịch không định qua đây đánh người à?"
"Anh ấy đi công tác rồi, dự án lần này khá lớn, ít nhất nửa tháng mới về. Đợt này tớ về đây ở, bầu bạn với các cậu."
Đổng Tinh hừ hừ hai tiếng: "Ai mà tin? Sắp tốt nghiệp đến nơi rồi mới nhớ ra về ở với bọn tớ."
Lương Kỳ khoác vai Hứa Tử Đồng hùa theo: "Đúng thế, rõ ràng là không có thành ý."
Hứa Tử Đồng bước tới bàn, lấy mấy chai bia nhỏ từ trong túi ra, mở hộp thịt nướng, mùi thơm lập tức nức mũi hơn.
"Tối nay, mời các cậu ăn đêm, bảo vệ xong, mời các cậu ăn bữa lớn ăn mừng, đủ thành ý chưa?"
Ôn Chiêu Vũ là người đầu tiên bước tới hưởng ứng: "Đủ, hoàn toàn đủ."
Hai người kia cũng gia nhập, không có gì phải bàn cãi.
Lương Kỳ đầy vẻ cảm thán: "Có một người bạn trai đã đi làm kiếm tiền làm hậu phương vững chắc đúng là khác bọt, hào phóng ghê."
Đổng Tinh đưa tay nghịch nghịch đuôi tóc cột cao của Ôn Chiêu Vũ.
"Bữa ăn đêm tối nay tính cho tớ, cậu muốn mời thì xếp hàng ngày mai đi."
Lương Kỳ tự giác xung phong: "Vậy tớ xếp hàng ngày kia."
Hứa Tử Đồng trợn tròn mắt: "Oa, những ngày như thế này mà ngày nào cũng có thì sướng rớt nước mắt."
Ôn Chiêu Vũ ngồi trên ghế, vững như Thái Sơn: "Đều có tin tốt cả sao? Thế thì tớ chỉ cần mang cái miệng đi ăn chực là được rồi."
Ba cặp mắt đồng loạt đổ dồn vào cô, Hứa Tử Đồng lên tiếng trước: "Sinh viên tốt nghiệp xuất sắc, không tính là tin tốt à?"
Sau lễ trao giải, cô bận đi làm gia sư, bận viết luận văn, đã quên béng mất chuyện này từ lâu.
Sự tự tin lập tức giảm sút: "Thì tớ đang đợi cậu về đây thôi."
Đổng Tinh chớp thời cơ: "Thứ Bảy, tớ muốn ăn lẩu."
Lương Kỳ lườm Đổng Tinh một cái: "Lẩu thì sao mà được? Ít nhất cũng phải là một chầu đồ Nhật."
Hứa Tử Đồng đập hai tay xuống bàn: "Đồ Nhật đã là gì, phải ăn ở nhà hàng Thái An Môn."
Ôn Chiêu Vũ mặt mày bình thản: "Hay là các cậu đánh nhau một trận đi, ai thắng thì nghe người đó."
Đổng Tinh nhanh nhảu khui bia: "Ăn đêm trước đã, thứ Bảy vẫn còn sớm, từ từ bàn bạc, nhất định phải ăn một bữa thật ngon."
Ôn Chiêu Vũ thừa biết bọn họ luôn kiểu "sấm to mưa nhỏ", ngoài miệng nói mạnh bạo bao nhiêu thì trong lòng lại mềm yếu bấy nhiêu.
Cuối cùng kiểu gì cũng lại để cô chọn chỗ thôi.
Mỗi người cầm một chai bia, cụng ly leng keng vào nhau: "Nhất định phải chốt được offer."
Ôn Chiêu Vũ uống một ngụm rồi đặt xuống: "Hai cậu nhận được thông báo khi nào thế?"
Đổng Tinh chống khuỷu tay lên bàn, giơ chai bia lên, mặt đầy vẻ phấn khích.
"Năm giờ chiều nay, phòng nhân sự gọi điện thoại thông báo trực tiếp, sáng thứ Ba tuần sau phỏng vấn vòng hai."
Lương Kỳ không đợi bị hỏi đã tự động khai báo: "Tớ cũng được phòng nhân sự gọi điện thông báo, thời gian phỏng vấn là chiều thứ Ba."
Ôn Chiêu Vũ nói: "Hai hôm trước còn thấp thỏm lo lắng không có cơ hội phỏng vấn, chẳng phải giờ đến rồi đây sao?"
Lương Kỳ hớn hở ra mặt: "Thực sự không ngờ đấy, nếu tớ mà được vào GR thật, nhất định phải mời mọi người một chầu hoành tráng để ăn mừng."
Hứa Tử Đồng chia cho mỗi người một xiên thịt nướng: "Thịt nướng nguội mất ngon, vừa ăn vừa nói đi."
Ôn Chiêu Vũ cắn một miếng, quay sang hỏi cô nàng: "Công việc của cậu chốt rồi à?"
Hứa Tử Đồng vừa nhai vừa đáp: "Lâm Dịch liên hệ giúp tớ rồi, một công ty vật liệu xây dựng trực thuộc tập đoàn của anh ấy, làm ở bộ phận thu mua."
Đổng Tinh nói: "Cũng được đấy, có dính dáng đến hai chữ 'vật liệu', coi như không bị lạc loài khỏi ngành học."
Lương Kỳ đầy vẻ ghen tị: "Có bạn trai sớm đúng là lợi đủ đường, đến việc làm cũng chẳng cần tự đi tìm."
Hứa Tử Đồng ăn xong xiên thịt, bỏ que tre xuống rồi lau tay.
"Các cậu mỗi người đều có tham vọng riêng, tớ thì không nghĩ nhiều như thế, có đủ ăn đủ mặc là yên tâm rồi, hai đứa ở bên nhau vui vẻ là tớ đã thấy vô cùng mãn nguyện."
Ôn Chiêu Vũ nâng chai bia lên: "Dù là công việc hay tình yêu, thứ phù hợp với bản thân mình thì đều là điều hoàn hảo nhất."
Bốn chai bia lại cụng vào nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

