"Cô và Luật sư Chu có quan hệ gì?"
Người phụ nữ vừa nói vừa sáp lại gần Lương Tĩnh Uyển. Nửa thân trên của cô ta nghiêng sang, mái tóc xõa tung lướt qua cẳng tay Lương Tĩnh Uyển, rõ ràng đã vượt quá giới hạn.
Lương Tĩnh Uyển khẽ mím môi, nét mặt bình thản: "Anh em."
Người phụ nữ gật gù đầy ẩn ý, rồi đưa mắt nhìn nhau cùng mấy cô ả bên cạnh.
Bọn họ lăn lộn ngoài xã hội đã lâu, dĩ nhiên phân biệt được ai là người ai là quỷ. Lương Tĩnh Uyển hiển nhiên không cùng một giuộc với bọn họ. Nét mặt cô thanh tú sáng sủa, cả người toát lên vẻ kiêu ngạo, cộng thêm chiếc túi xách hàng hiệu giá mấy chục vạn cứ thế vứt lăn lóc trên mặt đất chẳng màng xót xa, nên mấy cô ả đều tin lời Lương Tĩnh Uyển và Chu Húc An là thật, đinh ninh hai người là anh em.
Cánh cửa mở bung vào trong. Mọi người trên bàn mạt chược đồng loạt hướng ánh mắt ra ngoài cửa. Giám đốc Hoàng của Công ty Công nghệ Nhất Đạt bước vào hai ba bước, rồi xoay người lại, đưa tay giữ cửa cho người phía sau.
Giám đốc Lâm cất lời: "Chủ tiệc mà còn đến trễ, phen này chắc chắn phải phạt rượu ông rồi, ít nhất là ba ly nhé."
Ông ta được Giám đốc Hoàng mời đến làm thuyết khách, đương nhiên phải biết cách xoa dịu bầu không khí.
Giám đốc Hoàng cười trừ, vẻ mặt đầy nịnh nọt. Ông ta quay sang cười với người đứng phía sau: "Tôi đã mời được Chủ tịch Cố đến đây, không biết có đủ để bù cho ba ly rượu này chưa nhỉ."
Theo lời Giám đốc Hoàng, vóc dáng của Cố Chính Sâm cũng lọt vào tầm mắt mọi người.
Ánh đèn ngoài hành lang mờ ảo. Mãi cho đến khi bước hẳn vào phòng bao, đường nét trên khuôn mặt Cố Chính Sâm mới dần hiện rõ. Bộ âu phục may đo cắt cúp tỉ mỉ ôm sát lấy thân hình anh. Thoạt nhìn thì chẳng khác gì những gã đàn ông khác trong phòng, nhưng vóc dáng cao ngất, sườn mặt góc cạnh cùng ánh mắt sâu thẳm lại toát lên vài phần khác biệt không thể nhầm lẫn.
Nghe Giám đốc Hoàng nói vậy, Cố Chính Sâm sải bước chậm lại rồi khựng trước cửa giây lát. Nét mặt anh ôn hòa, dường như còn điểm xuyết một nụ cười, khiến người ta chỉ cảm nhận được sự dịu dàng.
Thế nhưng, một người chưa đến tứ tuần đã trở thành tỷ phú giàu nhất Lâm Thành thì lấy đâu ra sự ôn hòa cơ chứ, rõ ràng chỉ là trò bịp bợm qua mắt người đời. Lương Tĩnh Uyển từng chứng kiến dáng vẻ lúc anh hờ hững không đổi sắc hay lúc nổi trận lôi đình. Cô nhíu mày trầm tư, cân nhắc kỹ lưỡng rồi chốt lại bằng bốn chữ: Ra vẻ đạo mạo.
Lương Tĩnh Uyển ngoảnh đầu liếc nhìn, thấy đám người trên bàn mạt chược đều nhất loạt đứng dậy, nối đuôi nhau bước lên vài bước. Cảm nhận được sự xáo trộn bên cạnh, ngay cả mấy người phụ nữ ngồi cạnh cô cũng vội vã vươn người đứng dậy.
Đôi mắt đảo quanh, Lương Tĩnh Uyển mang theo chút tính toán trong lòng cũng đành hùa theo vươn vai đứng lên. Cố Chính Sâm chắc chắn sẽ chẳng nhớ ai đã đứng lên chào, nhưng anh nhất định sẽ ghim kẻ nào dám ngồi im. Cô mới không thèm trở thành kẻ lập dị để rồi bị Cố Chính Sâm ghim thù chuốc oán vào lòng.
Ánh mắt Lương Tĩnh Uyển lơ đãng, cả người khẽ đung đưa, vẻ mặt rõ ràng là đang để tâm trí trên mây. Cô hờ hững quét mắt nhìn một vòng quanh phòng, bỗng dưng chạm phải ánh nhìn của Cố Chính Sâm. Thấy đối phương nở nụ cười như có như không, cô chẳng hiểu mô tê gì, chỉ đành ngơ ngác bĩu môi.
Mãi đến khi bên cạnh vang lên vài tiếng ho húng hắng của Chu Húc An, Lương Tĩnh Uyển mới giật mình bừng tỉnh. Đám người xung quanh đã an tọa từ đời nào, chỉ còn trơ trọi mỗi mình cô đứng đực ra đó. Ý thức được tình cảnh hiện tại, cô thảng thốt ngồi phịch xuống, tiện tay vớ lấy chai nước khoáng trên bàn, vặn nắp rồi ngửa cổ uống một ngụm để xua đi bầu không khí ngượng ngùng.
Dưới sự mời mọc nhiệt tình của Giám đốc Hoàng, Chu Húc An đành ngồi vào bàn mạt chược. Tính cả Giám đốc Hoàng và hai người khác thì vừa vặn đủ một bàn bốn người. Mấy cô ả ngồi cạnh Lương Tĩnh Uyển cũng bị Giám đốc Hoàng vẫy tay gọi qua.
Khi đám người xung quanh đã rời đi hết, khoảng trống trên ghế sô pha cũng rộng rãi hơn hẳn. Lương Tĩnh Uyển chống tay xuống nệm ghế làm điểm tựa, nhích người vào sâu bên trong. Cô thong thả ngả lưng nửa nằm nửa ngồi tựa vào thành ghế, ung dung vắt chéo chân.
Phần nệm da bên cạnh bỗng lõm xuống một chút. Một người vừa ngồi xuống đã mang theo luồng áp bách xộc thẳng tới. Lương Tĩnh Uyển vội vàng nhích người ra ngoài vài xentimet. Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng không liếc sang phải, cũng chẳng màng xem đối phương có để ý hay không.
Thế nhưng, ván bài chưa đánh được một nửa, Chu Húc An đã vẫy tay gọi Lương Tĩnh Uyển qua.
Lương Tĩnh Uyển trân trân nhìn quân bài trên tay, khóe miệng không kìm được mà co giật liên hồi. Hèn chi, cô thầm rủa Chu Húc An tự dưng lại nhường chỗ cho mình đánh, hóa ra bài trên tay nát bét thế này!
Thế nhưng, bài dẫu có nát đến đâu thì vào tay Lương Tĩnh Uyển cũng có thể "cải tử hoàn sinh". Máu cờ bạc đã nổi lên, Lương Tĩnh Uyển cũng mặc xác kẻ ngồi đối diện là vị lãnh đạo nào của Ủy ban Chứng khoán hay là giám đốc của công ty niêm yết nào, dẫu có là Ngọc Hoàng Đại Đế giáng trần thì cô vẫn cứ giành chiến thắng như thường.
Một ván trôi qua.
Lương Tĩnh Uyển nhìn hai bàn tay đã trống trơn, đưa mắt quét một vòng sắc mặt của ba người kia mới bừng tỉnh ngộ. Cô cắn nhẹ cánh môi khô khốc theo bản năng. Xét về thân phận hay tuổi tác, ván đầu tiên này cô vốn dĩ không nên giành phần thắng.
Đám người ngồi hầu rượu bên cạnh cũng chẳng ngờ cô lại có thể thắng. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, căn phòng bao thoắt cái chìm vào tĩnh lặng. Sắc mặt ba người đối diện chẳng rõ vui buồn, kết hợp cùng ánh nhìn dò xét. Bị mấy ông chú ngoài năm mươi tuổi dán mắt nhìn không chớp, Lương Tĩnh Uyển bị áp lực đè nặng đến mức thở không nổi. Cô cố tình ép nhịp thở chậm lại, sau lưng đã rịn một tầng mồ hôi lạnh.
Ngồi ngay đối diện Lương Tĩnh Uyển là vị lãnh đạo Ủy ban Chứng khoán. Ông ta đang ngước mắt đánh giá cô.
Sắc mặt Giám đốc Hoàng lộ rõ vẻ khó coi. Ông ta cất công bày ra ván bài này cốt để vay được vốn, đương nhiên luôn mong mỏi Giám đốc Triệu có thể thắng cược trong vui vẻ, thế mà Lương Tĩnh Uyển vừa vào bàn đã hốt trọn ổ…
Chu Húc An ngồi trên ghế sô pha cũng kinh ngạc không kém. Anh ta cứ ngỡ ván bài này thối nát quá nên mới đùn đẩy cho Lương Tĩnh Uyển, tiện thể nhường cơ hội chiến thắng cho Giám đốc Triệu. Cứ như vậy, vừa giúp Giám đốc Triệu có ấn tượng với cô, lại vừa khiến Giám đốc Hoàng nợ cô một ân tình. Nhưng anh ta thực sự nằm mơ cũng không ngờ tới, bài nát đến mức ấy mà Lương Tĩnh Uyển vẫn lật ngược thế cờ.
Anh ta vừa định đứng dậy nói đỡ vài câu cho Lương Tĩnh Uyển, thì người ngồi bên kia ghế sô pha đã lên tiếng.
"Cô Lương tài giỏi thế này, không biết có hứng thú gia nhập Trung Vinh, quản lý mảng sòng bạc ở Macao của Trung Vinh không nhỉ." Chất giọng trầm ấm, từ tính vang lên. Cố Chính Sâm vừa cất lời giải vây giúp cô, vừa ung dung đặt ấm trà trên tay xuống.
Đám người trên bàn mạt chược nghe vậy, nét mặt tức thì giãn ra. Giám đốc Lâm cười đùa trêu chọc: "Phó giám đốc Tôn mà nghe được câu này thì e là phải khóc ròng mất thôi."
Phó giám đốc Tôn của Trung Vinh khi ấy đang giữ chức người đứng đầu chi nhánh Macao.
Nhờ câu nói đùa của Cố Chính Sâm, bầu không khí trên bàn mạt chược dịu đi đáng kể. Đám người hầu rượu cũng hùa theo cười đùa rôm rả. Chu Húc An ngậm điếu thuốc trên môi, bước tới ấn tay lên vai Lương Tĩnh Uyển để nhắc nhở cô đứng lên. Thế nhưng, khi ngón tay vừa chạm vào lớp da của cô, cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo đã lập tức truyền qua lớp vải sơ mi.
Lương Tĩnh Uyển nuốt nước bọt, trong lòng thầm cảm kích Cố Chính Sâm. Hai tai cô ù đi, chỉ mập mờ cảm nhận được cái vỗ vai của Chu Húc An. Bấy giờ cô mới đứng dậy, tinh thần hãy còn hoảng hốt nên vấp phải chân ghế, loạng choạng suýt ngã. Chu Húc An vội vàng đưa tay nắm lấy cẳng tay cô, nhẹ thở hắt ra để cô bình tâm lại.
Lương Tĩnh Uyển chẳng quay về ghế sô pha ngồi nữa, mà rảo bước đi thẳng ra cửa.
Cơn bão sắp đổ bộ, những đợt gió lạnh lùa tới mang theo cái se sắt. Đầu óc quay cuồng của Lương Tĩnh Uyển dần tỉnh táo lại. Cô vốc nước lạnh hắt lên mặt, áp đôi bàn tay lên gò má rồi vuốt ve vài cái. Những sợi tóc mai vương bên trán bị nước làm ướt sũng, bết chặt vào hai bên má.
Mãi cho đến lúc nãy, cô mới bàng hoàng nhận ra bản thân rốt cuộc vẫn còn quá non nớt.
Lương Tĩnh Uyển chẳng vội quay lại phòng bao. Dù sao thì mục đích đến đây cũng tan thành mây khói, ngồi đâu lướt điện thoại mà chẳng như nhau. Cô chậm rãi rảo bước ra khỏi nhà vệ sinh. Mới đi được vài bước, cô đã chạm mặt Cố Chính Sâm ngay khúc ngoặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



