Nụ cười ngọt ngào cứng đờ trên mặt, Lương Tĩnh Uyển cất lời nhắc nhở Chu Húc An: “Không phải anh bảo sẽ dẫn tôi đi tiệc rượu để làm quen với mọi người sao?”
“Ồ…” Chu Húc An kéo dài giọng đầy ẩn ý: “Ngại quá, tôi quên mất.”
Sau khi chỉnh lại cổ áo vest, Chu Húc An chắp hai tay sau lưng. Anh ta cười như một con cáo giảo hoạt: “Cô không lén chửi thầm tôi trong lòng đấy chứ.”
Lương Tĩnh Uyển tò mò hỏi: “Không phải bảo là sắp phá sản rồi sao?”
Đáy mắt Chu Húc An lóe lên tia ngạc nhiên: “Đến cô mà cũng biết rồi à. Chuyện này lan truyền nhanh thật, đúng là tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa.”
“Tôi nghe bố tôi nói đấy.” Lương Tĩnh Uyển ở nhà vô tình nghe thấy ông Lương và bà Tô trò chuyện, bèn ghé tai hóng hớt được vài câu.
“Thế nên ông ta mới mời Giám đốc cùng vài vị quản lý của ngân hàng Vinh Phát, lại gọi thêm mấy vị lãnh đạo bên Ủy ban Chứng khoán và giám đốc của mấy công ty khác. Cô nhớ nghe nhiều, nói ít, làm ít thôi. Nếu kẹt quá thì cứ lôi cái bài dẻo miệng lừa người thường ngày của cô ra mà xài.”
Lương Tĩnh Uyển ngẫm nghĩ lời Chu Húc An trong đầu: “Vậy sao ông ta lại gọi anh tới?”
Một luật sư thì có quan hệ gì với đám người trong giới kinh doanh này chứ?
“Đến lượt cô quản chắc? Cô mà nói thêm câu nữa thì ở nhà đi.” Khó khăn lắm mới nắm được thóp của Lương Tĩnh Uyển, dĩ nhiên anh ta phải tận dụng triệt để mà dọa dẫm cô một phen.
“Tôi sai rồi.” Lương Tĩnh Uyển mỉm cười xin lỗi. Thái độ của cô cực kỳ chân thành nhưng trong lòng lại âm thầm chửi rủa.
Chu Húc An đắc ý nhếch khóe môi.
Trong xe.
Lương Tĩnh Uyển thức thời lùi ra băng ghế sau, cắm cúi nghịch điện thoại. Chiếc khăn choàng vắt trên đùi, cô buồn chán túm lấy dải tua rua, gẩy qua gẩy lại.
Lúc chờ đèn đỏ, Chu Húc An ngẩng đầu nhìn kính chiếu hậu. Thấy nét mặt Lương Tĩnh Uyển vẫn dửng dưng, anh ta cất tiếng dò hỏi: “Vụ án của Trung Vinh xong xuôi rồi à?”
“Vâng, Chủ tịch Cố bảo bộ phận pháp chế ở Bắc Kinh sẽ tiếp quản.” Lương Tĩnh Uyển đáp lại vẻ bâng quơ. Cô buồn chán ngáp một cái, chất giọng lười biếng vang lên.
“Không phải anh với anh ấy là bạn thân sao, anh ấy không kể cho anh à? Xem ra hai người cũng chẳng thân thiết lắm nhỉ?” Lương Tĩnh Uyển buông lời mỉa mai quái gở.
Chu Húc An cười mắng một câu: “Cái con bé này miệng lưỡi độc địa thế, ăn nói ngoa ngoắt thật.”
“Hai người quen nhau bao lâu rồi?” Lương Tĩnh Uyển cực kỳ hứng thú với mối quan hệ bạn bè giữa một luật sư và vị ông lớn trong giới kinh doanh.
“Bạn học đại học.”
Lương Tĩnh Uyển nhíu mày, cảm thấy có chút kỳ lạ: “Hai người học cùng chuyên ngành sao?”
Theo lý mà nói thì Cố Chính Sâm phải học chuyên ngành Tài chính, còn Chu Húc An lại học ngành Luật…
“Lão Cố học thêm văn bằng hai, mọi người đều học chung các lớp chuyên ngành với nhau.”
Bấy giờ Lương Tĩnh Uyển mới bừng tỉnh ngộ. Cô khẽ gật gù, hóa ra là vậy.
Có lẽ để Lương Tĩnh Uyển hiểu rõ hơn về ai đó, Chu Húc An tiếp tục kể lể: “Từ Dĩnh với cậu ấy là bạn cùng lớp. Sau này tôi theo đuổi Từ Dĩnh nên mới hỏi cậu ấy xem lớp họ học chuyên ngành ở đâu, khi nào tan học. Qua lại đôi bận thì dần trở nên thân thiết.”
“Trước đây cô chưa từng gặp lão Cố à?”
Lương Tĩnh Uyển còn tưởng anh ta đang hỏi xem cô có từng đi theo Từ Dĩnh để gặp Cố Chính Sâm hay chưa, bèn lắc đầu bĩu môi: “Chưa từng, tôi cũng đâu có gặp bạn học của chị Từ Dĩnh bao giờ. Sau này lên cấp ba thì tôi ra nước ngoài luôn nên càng không có cơ hội.”
“Theo lý thì không đúng lắm, tôi nhớ lão Cố với…”
Chu Húc An còn chưa kịp thốt nốt chữ "cô", Lương Tĩnh Uyển thấy xe vừa dừng hẳn đã vội vàng bước xuống. Cô căn bản chẳng thiết tha buôn chuyện nhiều về Cố Chính Sâm với anh ta.
Chu Húc An ngồi trong xe, bất lực lắc đầu. Thật sự không phải anh ta không muốn giúp Cố Chính Sâm, mà do chính chủ nhân không muốn nhắc tới.
Hai người bước vào thang máy. Lương Tĩnh Uyển mượn hình ảnh phản chiếu trên cửa kim loại để vuốt lại những lọn tóc đen nhánh xõa ngang vai. Mười ngón tay búp măng luồn qua kẽ tóc. Trên người cô vẫn đang diện chiếc áo sơ mi trắng cùng quần âu lúc đi làm. Ngay lúc này, phần tay áo xắn lên đến cẳng tay càng tôn thêm vẻ tinh anh. Sắc mặt cô hờ hững, dáng vẻ trông hệt như đang đi bàn việc công thật sự.
Chu Húc An thầm đánh giá, dáng vẻ này đúng là dọa dẫm được người ta.
Thang máy dừng ở tầng đã chọn, Chu Húc An nắm tay lại, gõ cộc cộc vào buồng thang máy để nhắc nhở: “Đến rồi.”
“Vâng.”
Chu Húc An lải nhải dặn dò đủ điều: “Nếu thật sự không ổn, cô cứ lôi tên bố cô ra, kiểu gì người ta cũng phải nể mặt ông ấy vài phần…”
Trên bàn tiệc của đàn ông, nhất là kiểu tiệc rượu không màng chính sự thế này, lời qua tiếng lại thường chẳng kiêng dè tục tĩu. Chu Húc An cực kỳ lo sợ Lương Tĩnh Uyển sẽ lật bàn bỏ đi, thế nên phải tiêm phòng trước cho cô.
Lương Tĩnh Uyển nghe mà phát bực, thật không hiểu nổi Từ Dĩnh làm cách nào để chịu đựng được anh ta. Cô lẳng lặng rút điện thoại ra, gõ dòng chữ tìm kiếm: [Đàn ông bắt đầu thời kỳ mãn dục ở độ tuổi nào?]
Chu Húc An gõ cửa hai tiếng rồi vặn tay nắm, đồng thời đưa mắt ra hiệu cho Lương Tĩnh Uyển cất thiết bị đi.
Lương Tĩnh Uyển ngoan ngoãn thả điện thoại vào túi xách.
Bên trong đã có người ngồi sẵn. Vừa thấy Chu Húc An dẫn theo một người phụ nữ bước vào, bọn họ liền cười đầy ẩn ý. Ánh mắt trao nhau xẹt qua tia mờ ám.
Chu Húc An liếc mắt một cái là thừa biết đám người này đang nghĩ bậy bạ gì trong đầu, bèn lên tiếng cười giải thích: “Đây là cô em gái trong nhà tôi, hiện đang làm việc tại văn phòng luật của tôi.”
Mọi người nghe vậy mới vỡ lẽ. Có người cất giọng: “Tôi nhìn cô bé này cũng không giống Giám đốc Từ, còn tưởng…”
Tưởng gì cơ chứ? Nói đoạn, mấy gã đàn ông đưa mắt nhìn nhau rồi bật cười thành tiếng.
Trước khi bước vào, Lương Tĩnh Uyển đã chuẩn bị sẵn tâm lý, đồng thời cũng nắm rõ mục đích của chuyến đi này. Thế nhưng khi cánh cửa vừa mở ra, mùi khói thuốc nồng nặc xen lẫn hương nước hoa rẻ tiền gay mũi xộc thẳng vào mặt khiến cô khó chịu nhíu mày. Lại nghe thấy câu đùa cợt thô bỉ của gã kia, một trận buồn nôn trào lên lồng ngực, cô đành ngước mắt cầu cứu Chu Húc An.
“Đây là Giám đốc Lâm của Hoành Tân, còn đây là người bên Ủy ban Chứng khoán…” Chu Húc An lần lượt giới thiệu từng vị, chờ Lương Tĩnh Uyển cất tiếng chào.
Lương Tĩnh Uyển đành nhẹ nhàng nhếch mép: “Chào Giám đốc Lâm…”
Ánh đèn trong phòng bao khá lờ mờ. Sắc vàng vọt chiếu rọi lên khuôn mặt Lương Tĩnh Uyển càng điểm tô thêm vẻ mặn mà. Hình dáng sườn mặt in bóng trên bức tường trắng toát, phác họa rõ sống mũi cao vút cùng những đường nét góc cạnh. Khóe môi cô khẽ cong lên mang theo nét cười như không cười, ánh mắt lưu chuyển vẫn còn vương chút ngây ngô, tạo nên một phong tình biệt lập. Cô khẽ ngước hàng mi, rụt rè đưa mắt nhìn sang.
Mấy gã đàn ông ngồi quanh bàn mạt chược đều không nhịn được mà nuốt nước bọt. Bọn họ vội vàng giơ tay lên giả vờ trấn tĩnh rồi buông lời đáp lại.
Chu Húc An điềm nhiên bước lên chắn ngang trước mặt Lương Tĩnh Uyển. Anh ta giơ tay vỗ vỗ vai cô để an ủi, sau đó chỉ về một hướng khác: “Ra đằng kia ngồi đi.”
Lương Tĩnh Uyển nhìn theo hướng ngón tay Chu Húc An, trông thấy mấy ả đàn bà ăn mặc hở hang đang vắt vẻo trên ghế sô pha. Thừa biết đó là hạng người nào, trong lòng cô lập tức sinh ra cảm giác bài xích. Thế nhưng nếu phải đối mặt với đám đàn ông già khú đế này thì cô càng không cam tâm, đành miễn cưỡng nhấc chân đi về góc bên đó.
Không gian trên ghế sô pha chẳng lớn mấy, Lương Tĩnh Uyển bèn chọn một góc khuất để mặc kệ sự đời mà lướt điện thoại. Thế nhưng mới ngồi chưa được vài phút, một mùi hương the thé lướt qua đã xộc thẳng vào khoang mũi.
Lương Tĩnh Uyển đưa tay khẽ che ngang đầu mũi, liếc mắt sang với ánh nhìn dò xét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



