Hạ Quân Xuyên: "?"
Anh ta nghe không lầm chứ? Lời nói ác ý khiến tháng sáu cũng thấy lạnh lẽo.
Ôn Thi Kiều im lặng cúi đầu ăn cá hồi. Cô tránh xa cuộc tranh cãi. Chỉ còn lại Hạ Quân Xuyên lộ ra vẻ mặt lên án khó tin.
"Thương Mạc, anh không có lương tâm sao?"
Thương Mạc lơ đãng chọn một ly trà hoa quả rồi đặt trước mặt Ôn Thi Kiều. Anh lười biếng nhướng mắt lên.
"Tôi cứ nghĩ là anh biết rồi chứ."
"..."
Hạ Quân Xuyên nghiến răng nghiến lợi.
Anh ta im lặng rót mạnh một ly rượu nồng. Rượu đầy đến mức sắp tràn ra ngoài, sau đó anh ta đẩy đến trước mặt Thương Mạc.
Hạ Quân Xuyên không biết anh vừa uống thuốc. Thương Mạc liếc nhìn một cái, không nói gì, cũng không định uống. Những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên ly, hơi lạnh của đá thấm vào đầu ngón tay. Đột nhiên anh phát hiện ra điều gì đó nên quay đầu lại.
Người Ôn Thi Kiều hơi rướn về phía trước. Đôi mắt long lanh như chú nai con dường như ngấn nước. Cô nhìn anh với ánh mắt trong veo và dịu dàng.
Khí chất của người đàn ông tối nay có vẻ ôn hòa hơn. Anh không còn đầy tính công kích như bình thường nữa. Cảm giác xa cách cũng nhạt đi một chút, nhường chỗ cho đường nét khuôn mặt sâu thẳm và tuấn tú hơn.
Ôn Thi Kiều dường như bị ánh mắt sâu thẳm của anh làm cho nóng rực. Cô hơi rũ mắt xuống, nhẹ nhàng nói:
"Ngài vừa mới uống thuốc cảm, không được uống rượu đâu."
Có lẽ cô thực sự lo lắng. Vừa nói xong, cô vừa vươn tay đẩy ly rượu ra xa.
Bắp chân trắng ngần vô tình cọ nhẹ qua ống quần của Thương Mạc. Điều này mang đến những cảm xúc trêu ngươi mơn man. Anh siết chặt hàm nhưng không nhúc nhích, cứ mặc cho cô gái nhỏ đến gần. Yết hầu anh kìm nén cuộn lên, cất giọng dịu dàng:
"Tôi không uống."
"Thuốc lá cũng không được hút."
"Được."
Lời đáp của anh quá đỗi chiều chuộng. Giọng nói trầm nhạt rơi rành rọt vào tai Hạ Quân Xuyên. Anh ta "chậc chậc" hai tiếng rồi ngả người ra sau, tựa vào lưng ghế để xem phim.
Hạ Oánh Thư có thể dựa vào cái gì để tranh giành với Ôn Thi Kiều đây?
Sự dung túng của Thương Mạc dành cho cô là độc nhất vô nhị. Thế nhưng, Thương lão tiên sinh có biết chuyện này không?
Cũng không biết ai đã chọn bộ phim này. Đây là một bộ phim kinh dị kinh điển của nước ngoài. Khi đông người cùng xem thì rất có không khí, nhưng thật ra Ôn Thi Kiều có chút sợ hãi.
Cô tập trung cúi đầu ăn cơm. Nhạc nền của bộ phim kinh dị thỉnh thoảng lại vang lên từng đợt. Cô mím môi cố nhịn, nói nhỏ:
"Thương tiên sinh, tôi đi vệ sinh một lát."
Thương Mạc đang bàn bạc công việc với Hạ Quân Xuyên. Anh hơi nhíu mày dặn dò:
"Tôi gọi người đi cùng cô nhé?"
Đi vệ sinh mà cũng cần người đi cùng sao? Cô đâu có yếu đuối đến mức đó. Ôn Thi Kiều lắc đầu:
"Không cần đâu."
Mùi hương dần bay xa. Ánh mắt Thương Mạc đọng lại trên bóng lưng của cô. Ngón trỏ của anh gõ nhẹ lên đùi với vẻ hơi thiếu kiên nhẫn.
Hạ Quân Xuyên nhìn thấy cảnh này bèn mở miệng trêu chọc:
"Thương tiên sinh, anh cũng phải cho người ta chút tự do cơ bản chứ."
Tự do cái gì chứ. Anh chỉ muốn nhốt cô ở bên cạnh mình. Anh muốn lúc nào cũng có thể nhìn thấy, có thể chạm vào cô.
Đã bao nhiêu lần anh thầm nghĩ, không thèm quan tâm gì hết, chỉ làm theo ý mình. Chỉ cần bản thân thấy vui là được, dù sao anh vốn dĩ cũng chẳng phải người tốt lành gì.
Suy nghĩ đê hèn này được giấu kín ở nơi sâu thẳm nhất trong đáy lòng. Không ai biết điều đó. Nhưng hết lần này đến lần khác, mỗi khi nhìn thấy đôi mắt trong veo của cô gái nhỏ, anh lại không thể làm được.
Thương Mạc rũ mắt xuống. Đầu ngón tay anh đùa nghịch chiếc bật lửa kim loại. Anh lạnh lùng liếc nhìn màn hình điện thoại của Hạ Quân Xuyên đặt trên bàn.
"Lo cho bản thân anh trước đi."
Mắt Hạ Quân Xuyên trợn tròn trong nháy mắt. Cuộc gọi này là do chị cả của anh ta gọi đến.
Anh ta hít sâu một hơi. Sau đó, anh ta vội vàng cầm lấy điện thoại rồi đứng dậy đi về phía rặng dừa để nghe máy. Thương Mạc buồn chán đợi một lúc, cuối cùng vẫn vớ lấy áo khoác rồi đứng dậy rời đi.
Ôn Thi Kiều không có ý định về quá sớm.
Cát trên bãi biển vừa mịn vừa mềm, giẫm lên rất thoải mái. Nhưng cô không dám xuống nước. Thương tiên sinh từng bảo cô rằng gần bãi biển có một vách đá ngầm dưới đáy biển, khá nguy hiểm.
Một mình thì sẽ thoải mái hơn nhiều, nhưng cố tình lại có người đến quấy rầy. Ôn Thi Kiều cảnh giác lùi lại một bước.
Cách đó không xa có một người đàn ông. Đó chính là người đã đưa cho cô một ly rượu trên du thuyền và hỏi cô có muốn uống không.
Cô không có ấn tượng tốt về người đàn ông này. Trong số những ánh mắt nhìn cô, anh ta là kẻ xấc xược nhất. Anh ta chẳng có chút lễ độ và giáo dục nào, cứ nhìn chằm chằm từ đầu đến chân cô.
Ôn Thi Kiều không muốn nói chuyện với anh ta. Cô lạnh mặt chuẩn bị quay về thì bị người đàn ông đó gọi lại.
"Ôn tiểu thư."
Anh ta bước vài bước đuổi theo, như thể có ý tốt nhắc nhở:
"Cô đi nhầm rồi, đường về không phải ở đó đâu. Nếu cứ tiếp tục đi thì sẽ không có đường nào cả, tôi đưa cô về nhé?"
Rõ ràng đây là giọng điệu không có ý tốt. Ôn Thi Kiều lạnh lùng giữ khoảng cách với anh ta:
"Không cần đâu, tôi biết đường về."
Ánh mắt người đàn ông gần như tham lam. Sáng nay, ánh nhìn lạnh nhạt của Thương tiên sinh quả thực đã làm anh ta chùn bước. Thế nhưng vào khoảnh khắc nhìn thấy Ôn Thi Kiều lần nữa, làn da trắng đến phát sáng của cô lại khơi dậy dục vọng trong anh ta.
Dù trong lòng ghen tị nên không muốn thừa nhận, nhưng một người phụ nữ xinh đẹp và hợp ý anh ta thế này quả thực rất khó tìm được người thứ hai.
Anh ta mỉm cười, hoàn toàn không có ý định nhường đường. Anh ta mở miệng với giọng điệu đầy ẩn ý:
"Quyền thế và bối cảnh của Thương tiên sinh không hề tầm thường. Tình trạng hôn nhân của những người như anh ta chắc chắn không thể đơn giản. Đàn ông mà, lúc tình chàng ý thiếp thì nói gì cũng được. Thế nhưng cuối cùng vẫn phải quay về với thực tại, những lời đó không thể xem là thật đâu."
Mặt Ôn Thi Kiều đầy vẻ khó hiểu:
"Anh nói với tôi những chuyện này làm gì?"
"Tôi cũng chỉ có ý tốt nhắc nhở thôi. Ôn tiểu thư chi bằng hãy tính toán sớm một chút đi? Nhìn xa trông rộng hơn một chút, biết đâu tôi có thể cho cô những thứ mà Thương tiên sinh cũng không thể cho cô được."
"..."
Ôn Thi Kiều híp mắt lại. Hóa ra anh ta coi cô là tình nhân của Thương Mạc.
Cô lặng lẽ nhìn người đàn ông đó. Cô học theo ánh mắt anh ta nhìn mình ban nãy, lướt từ trên xuống dưới rồi lại từ dưới lên trên. Ánh mắt cô mang theo sự đánh giá và dò xét, thỉnh thoảng lộ ra vài phần chế giễu. Điều này khiến người đàn ông vốn đang tự tin bất giác rơi vào sự tủi thân như bị đem ra làm trò tiêu khiển.
Anh ta không được tự nhiên mà rụt người lại, giọng điệu rất tệ:
"Nhìn cái gì."
Cô không thèm để ý mà tiếp tục đưa mắt quan sát anh ta. Rất lâu sau, cô mới chậm rãi cất lời:
"Có một câu thành ngữ gọi là 'xanh vỏ đỏ lòng'. Vẻ ngoài dù có hào nhoáng lộng lẫy đến đâu, nhưng bên trong lại nát bươm như mớ bông thối rữa."
Ôn Thi Kiều hơi hất cằm, cười như không cười:
"Anh chính là một kẻ rác rưởi như thế đấy."
Mặc kệ khuôn mặt tái mét của người đàn ông, sắc mặt cô càng thêm mỉa mai:
"Cún con sủa gâu gâu ít nhất còn coi là đáng yêu. Kẻ rác rưởi lải nhải lẩm bẩm, sủa vừa hôi vừa dài."
Người đàn ông nghiến chặt răng. Anh ta tức giận đến mức sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
Đây là lần đầu tiên anh ta bị người khác mắng thẳng vào mặt. Cơn giận dâng lên như núi, anh ta cảm thấy cổ họng như đang bốc hỏa. Bàn tay anh ta vô thức nắm chặt thành quyền. Thế nhưng đúng lúc này, một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau:
"Ôn Thi Kiều."
Cả người gã đàn ông cứng đờ. Nỗi sợ hãi phát ra từ tận đáy lòng khiến anh ta có chút không dám quay đầu lại. Thậm chí anh ta không dám nghĩ xem Thương tiên sinh đã đến bao lâu, cũng như đã nghe được những gì.
Đường hàm của Thương Mạc cực kỳ sắc bén. Anh đứng cách họ không xa, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối. Giọng điệu của anh rất bình tĩnh, nhưng lại toát ra cảm giác áp bách nặng nề:
"Còn không mau qua đây."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



