Cuộc điện thoại này của Kỷ Hoài Niên không có chuyện gì quan trọng. Anh ấy chỉ là đã lâu không liên lạc với cô. Sau khi hỏi xem cô có tiện gọi video hay không, anh ấy liền gọi lại bằng video.
Vừa mới mở camera lên. Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là một khuôn mặt chó màu xì dầu dí sát vào màn hình. Cái mõm của nó dài đến mức muốn chọc đổ cả điện thoại.
Tiếng cười nhẹ nhàng của Kỷ Hoài Niên truyền đến:
"Phúc Phúc, nhường chỗ một chút nào. Chú phải gọi video với cô của mày. Lát nữa chú cho mày ăn vặt có được không."
Vừa nghe thấy từ vựng quen thuộc. Chú chó nhỏ liền dùng sức lắc mạnh đầu một cái. Nó ngoan ngoãn ngồi xuống. Đôi mắt nó vô cùng thành kính nhìn về phía Kỷ Hoài Niên. Đôi mắt tròn xoe đó khiến người ta rất khó mà không mềm lòng.
Ôn Thi Kiều gọi nhưng nó không thèm để ý. Chú chó nhỏ cũng không biết gọi video là gì. Nó nghe thấy giọng cô thì cùng lắm chỉ cảm thấy quen thuộc, nên lỗ tai khẽ giật giật. Sau đó nó lại tiếp tục nhìn chằm chằm người ta để đòi đồ ăn vặt.
Nhưng mà nếu Phúc Phúc biết nói chuyện. Chắc hẳn nó sẽ thở dài một hơi rồi nói rằng Ôn Thi Kiều là 'đứa em gái đáng ghét của ba tao'.
Ôn Thi Kiều rất hay trêu chọc nó.
Ví dụ như lúc nó sắp ngủ gật, cô sẽ đột nhiên hô lên là đến giờ ăn cơm. Đợi đến khi nó giật mình nhìn sang. Cô lại cười híp mắt ghé sát vào tai nó bảo là lừa nó thôi.
Lại ví dụ như cô hay chọc chọc vào mông nó rồi vỗ vỗ lên đầu nó. Đợi đến lúc nó chạy tới, cô lại giả vờ như không nhìn thấy nó rồi cứ thế gọi tên nó.
Thật là một bà cô phiền phức.
Chắc là Phúc Phúc hoàn toàn không muốn đoái hoài gì đến cô cả.
Kỷ Hoài Niên lấy một miếng ức gà sấy khô cho chú chó nhỏ. Sau đó anh ấy mới quay đầu nhìn sang Ôn Thi Kiều.
"Dạo này em có bận không?"
Ôn Thi Kiều ngồi trên ghế đáp:
"Cũng bình thường ạ."
Sự chú ý của cô đều đổ dồn vào Phúc Phúc:
"Anh trai em bảo anh đã vào đoàn phim để huấn luyện võ thuật rồi. Anh vẫn còn thời gian chăm sóc nó sao?"
"Anh chưa chính thức vào đoàn. Tạm thời anh cũng không bận lắm. Phúc Phúc rất ngoan, lại là chó của Ôn Hi. Mọi người đều biết nó. Lúc huấn luyện võ thuật, anh mang nó theo bên người thì cũng có người chơi cùng nó."
Bởi vì Ôn Hi thường xuyên đăng ảnh nó lên Weibo của mình. Thêm vào đó, phóng viên săn ảnh cũng hay chụp được cảnh anh ấy thức khuya dậy sớm đi dắt chó đi dạo. Vì vậy danh tiếng của Phúc Phúc rất lớn.
Ôn Thi Kiều mỉm cười nói:
"Anh nhớ bắt anh trai em mời anh đi ăn một bữa nhé."
Kỷ Hoài Niên gật đầu. Anh ấy khẽ khựng lại một chút:
"Nếu cô của Phúc Phúc có thể đến phim trường thăm ban, anh sẽ càng vui hơn."
Anh ấy cất giọng dịu dàng:
"Em muốn đến không?"
Đến thì cũng được thôi.
Dù sao Ôn Hi cũng đã bảo cô đến Lạc Sơn. Hai người bọn họ sống cùng một khu chung cư ở Lạc Sơn. Hơn nữa cũng lâu rồi cô chưa gặp Phúc Phúc, nên cô cũng thấy hơi nhớ nó.
"Đợi thêm chút đã. Cuối tuần nếu không có việc gì thì em sẽ qua đó."
Kỷ Hoài Niên cong môi cười. Dưới đáy lòng anh ấy dâng lên một niềm vui sướng thầm kín:
"Được."
Hai người không trò chuyện quá lâu. Bên phía Kỷ Hoài Niên chuẩn bị bắt đầu làm việc. Vừa lúc bữa trưa của Ôn Thi Kiều cũng được đưa tới. Sau khi cúp điện thoại, cô ra mở cửa. Người hầu đẩy xe ăn mang đến những món ăn vô cùng phong phú.
Nằm ngoài dự đoán của cô, đây là các món ăn thuộc hệ ẩm thực Bắc Giang. Hơn nữa hương vị lại còn rất chuẩn xác.
Bữa ăn này diễn ra vô cùng vui vẻ. Cô nán lại trong phòng sắp xếp sơ qua quần áo và vật dụng mang theo. Cô thay một chiếc váy ngắn hai dây mỏng màu xanh lam. Đường eo của chiếc váy được may rất khéo, ôm sát vào vòng eo thon gọn của cô. Phần ngực váy cũng vừa vặn ôm trọn lấy đường cong phập phồng đầy đặn. Vóc dáng yểu điệu thướt tha tôn lên làn da trắng ngần như ngọc. Những đường cong quyến rũ trước sau đều hiện lên rõ ràng.
Lúc trời gần về chiều, nhiệt độ đã giảm xuống rất nhiều. Thỉnh thoảng lại có vài cơn gió thổi tới. Gió thổi qua những tán lá dừa kêu xào xạc.
Cô đẩy cửa bước ra. Thương Mạc đang đứng trước đảo bếp. Anh lơ đãng ngước mắt lên, chạm phải ánh nhìn của cô.
Trong khoảnh khắc đó, không khí dường như ngưng trệ lại. Ánh mắt Thương Mạc chuẩn xác di chuyển xuống dưới. Anh nhìn chằm chằm vào người cô.
Trái tim Ôn Thi Kiều đập thình thịch. Hàng mi cô khẽ run rẩy hai cái:
"Chiếc váy ban sáng bị dính bẩn lúc tôi ăn cơm rồi."
Lúc này đang là hoàng hôn. Đèn trong phòng khách vẫn chưa bật. Sắc mặt Thương Mạc ẩn hiện một nửa trong ánh sáng mờ ảo. Dưới đáy mắt anh dường như có một dòng sông ngầm đen kịt đang chảy cuồn cuộn.
Anh đứng yên tại đó. Bờ vai rộng lớn che khuất ráng chiều bên ngoài. Nó cũng lưu lại trên người anh những mảng màu sắc đậm đặc.
Giọng nói của anh khàn đi một cách khó nhận ra:
"Rất đẹp."
Đẹp đến mức anh không còn muốn để cô bước ra ngoài gặp những gã đàn ông mang ý đồ bất chính với cô nữa.
Đây là người của anh.
Tính chiếm hữu đang trỗi dậy trong đáy lòng. Nó giống như dây leo, quấn chặt lấy anh hết tầng này đến tầng khác. Anh gần như không thể nào khống chế nổi.
Gân xanh trên trán anh giật giật kịch liệt hai cái. Anh nhẫn nhịn hơi ngửa đầu lên, nuốt trọn viên thuốc vào bụng. Anh tiện tay vớ lấy chiếc áo khoác trên ghế.
"Đi thôi. Hạ Quân Xuyên đang đợi chúng ta rồi."
Ôn Thi Kiều đi theo anh bước ra khỏi phòng. Điện thoại của cô rung lên liên tục. Thương Nhược Vi đang ở tận Singapore xa xôi nhưng vẫn luôn quan tâm đến bữa tiệc bên này.
"Mười giờ sáng mai em sẽ đến sân bay quốc tế Thâm Cảng. Mười hai giờ em sẽ có mặt trên đảo. Chị đợi em nhé. Em mang theo rất nhiều đồ bơi, ngày mai chị cứ tha hồ mà chọn."
"Hôm nay mọi người có hoạt động gì không?"
"Anh cả có phải lại chặn tin nhắn của em rồi không! Em nhắn cho anh ấy cả buổi chiều mà chẳng thấy trả lời lấy một câu."
Cô cúi đầu gõ nhẹ lên màn hình:
"Chắc buổi chiều Thương tiên sinh đang nghỉ ngơi nên không nhìn thấy. Bây giờ bọn chị chuẩn bị đi xem phim ngoài trời rồi."
Hạ Quân Xuyên rất biết cách hưởng thụ.
Các loại cơ sở vật chất trên đảo đều được hoàn thiện vô cùng tốt thì không cần bàn cãi nữa. Ngay cả những hoạt động được lên kế hoạch cũng khiến người ta cảm thấy rất hứng thú.
Nơi ở cách bãi biển một khoảng cách. Lúc bọn họ đến nơi, trời đã tối sầm lại.
Bãi biển được trang trí rất đẹp mắt. Mọi người cũng đã đến gần đông đủ. Vị trí đẹp nhất trước màn hình chiếu đã được chừa lại. Hạ Quân Xuyên nhìn thấy bọn họ liền sáng rực hai mắt. Anh ta vẫy vẫy tay gọi:
"Bên này."
Trên bàn bày kín những món ăn tối tinh tế. Ở đó còn có cả đồ uống được pha chế đặc biệt. Ánh đèn đung đưa mang lại một bầu không khí cực kỳ lãng mạn.
Có điều, ánh mắt của rất nhiều người đều vô tình hay cố ý dừng lại trên người cô gái đứng cạnh Thương tiên sinh.
Những người có thể đến hòn đảo tư nhân của Hạ Quân Xuyên đều là người có quan hệ khá tốt với anh ta. Ở Thâm Cảng, bọn họ không giàu có thì cũng quyền quý. Bọn họ đương nhiên đều từng gặp qua Thương tiên sinh.
Bất cứ ai cũng biết bên cạnh Thương tiên sinh chưa từng có phụ nữ. Vậy cô gái đột nhiên xuất hiện này là ai? Cô lại còn có thể ngồi bên cạnh anh.
Chẳng lẽ là bạn gái sao?
Đám người bên dưới đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ giống như vừa khám phá ra một bí mật động trời nào đó. Thế nhưng lại chẳng có ai dám hé răng nửa lời.
Thỉnh thoảng có vài ánh mắt ghen tị liếc tới, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy.
"Ôn tiểu thư, cô có thích căn phòng đó không?" Giọng điệu của Hạ Quân Xuyên vô cùng ôn hòa. Nó giống như sự quan tâm của một người chủ đảo dành cho khách của mình.
Lẽ nào vẫn còn vài người đang ở trong phòng chưa ra ngoài.
Sự nghi hoặc sâu sắc dưới đáy lòng đã bị Hạ Quân Xuyên dễ dàng xóa bỏ:
"Vốn dĩ em gái tôi cũng định đến bãi biển. Nhưng con bé lại đi làm spa với bạn bè rồi. Nếu không thì hai người có thể nói chuyện và làm quen với nhau một chút."
Thực chất đây là lời nói dối.
Hạ Oánh Thư cực kỳ muốn đến đây. Nhưng anh ta sợ cô ta mất não lại nói lung tung nên mới không gọi cô ta tới mà tống cô ta đi làm spa.
Ôn Thi Kiều hoàn toàn không biết những chuyện này. Nhưng nghe những lời Hạ Quân Xuyên nói, cô thầm nghĩ: quả nhiên chỉ có một phần khách khứa đến bãi biển.
"Sớm muộn gì cũng có cơ hội mà."
Cô cười ngoan ngoãn dịu dàng. Dưới ánh đèn mờ ảo, nhan sắc cô càng thêm rạng rỡ động lòng người. Bàn tay đang cầm nĩa của Thương Mạc khẽ khựng lại. Tuy nhiên, anh vẫn bình tĩnh gắp một miếng cá hồi áp chảo đặt vào chiếc đĩa trước mặt cô.
Ánh mắt anh ngay lập tức phóng qua đó. Anh cất giọng lạnh nhạt:
"Cô cười với anh ta làm gì."
Đôi lông mày của Thương Mạc sầm xuống:
"Cô tưởng anh ta là người tốt lành gì sao."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
